CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ TRẦN LÝ
Dưới rặng dừa nước rì rào của ấp Cà Hom, xã Hàm Giang, có một cậu bé sinh năm 1953 tên là Trần Lý. Tuổi thơ của chú gắn với con nước lớn ròng, với những buổi chăn trâu, thả lưới, và tiếng ru của má bên ngọn đèn dầu leo lét. Nhưng đất nước những năm ấy không yên bình. Chiến tranh lan về tận xóm nhỏ, in dấu lên tuổi thơ non nớt của chú. Năm chú vừa tròn mười sáu, bom đạn đã không còn là điều xa lạ. Những đêm tối trời, cả xóm tắt đèn, đào hầm trú ẩn. Chú Lý – khi ấy chỉ là một thiếu niên gầy gò – đ
Dưới rặng dừa nước rì rào của ấp Cà Hom, xã Hàm Giang, có một cậu bé sinh năm 1953 tên là Trần Lý. Tuổi thơ của chú gắn với con nước lớn ròng, với những buổi chăn trâu, thả lưới, và tiếng ru của má bên ngọn đèn dầu leo lét. Nhưng đất nước những năm ấy không yên bình. Chiến tranh lan về tận xóm nhỏ, in dấu lên tuổi thơ non nớt của chú.
Năm chú vừa tròn mười sáu, bom đạn đã không còn là điều xa lạ. Những đêm tối trời, cả xóm tắt đèn, đào hầm trú ẩn. Chú Lý – khi ấy chỉ là một thiếu niên gầy gò – đã sớm tham gia công việc liên lạc, đưa thư, chuyển tin cho cán bộ trong vùng. Đường đi là bờ ruộng trơn trượt, là những con rạch chằng chịt, có khi phải lội nước đến ngang ngực giữa đêm khuya. Có lần, giữa cơn càn quét, chú cùng đồng đội phải ẩn mình suốt nhiều giờ trong đám đước rậm rạp. Muỗi vo ve, bùn ngập tới gối, tim đập thình thịch mỗi khi nghe tiếng xuồng máy vọng lại. Nhưng chú kể rằng, điều làm chú sợ nhất không phải là hiểm nguy, mà là sợ không hoàn thành nhiệm vụ. Những năm tháng “thời hoa lửa” ấy đã rèn nên một người thanh niên gan dạ, kiên cường. Chú không trực tiếp cầm súng nhiều trận lớn, nhưng lặng thầm góp sức bằng những chuyến giao liên, tiếp tế lương thực, dẫn đường cho bộ đội qua những con rạch ngoằn ngoèo của quê nhà. Chính sự âm thầm ấy đã giúp nhiều trận đánh thành công, giữ vững phong trào cách mạng ở địa phương. Ngày đất nước thống nhất, chú trở về với ruộng vườn, tiếp tục cuộc sống bình dị như bao người nông dân khác. Ít ai biết rằng sau dáng vẻ hiền lành ấy là cả một quãng đời tuổi trẻ gửi trọn cho Tổ quốc.
Vì những đóng góp trong thời kỳ kháng chiến, chú Trần Lý đã được Nhà nước trao tặng Huy chương Kháng chiến hạng Nhì – phần thưởng ghi nhận sự hy sinh, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của một người con ấp Cà Hom. Giờ đây, mỗi khi kể lại chuyện xưa cho con cháu nghe, giọng chú vẫn trầm ấm: “Thời đó cực lắm con ơi, nhưng ai cũng một lòng. Miễn sao đất nước yên bình là được.” Câu chuyện của chú không chỉ là ký ức riêng, mà còn là một phần lịch sử của quê hương Hàm Giang – nơi những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường trong thời hoa lửa.


