CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ TRẦN VĂN ĐẶNG
Trong số những người con ưu tú của quê hương ấy có chú Trần Văn Đặng, sinh năm 1916, một người nông dân hiền lành mà kiên trung. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng của miền Nam Việt Nam, chú Đặng sớm thấm thía nỗi cơ cực của người dân mất nước. Khi tuổi đời đã ngoài bốn mươi, thay vì chọn cuộc sống yên phận bên ruộng đồng, chú âm thầm tham gia giúp đỡ cách mạng. Ngôi nhà lá đơn sơ của chú trở thành nơi nuôi giấu cán bộ, cất giữ tài liệu và lương thực. Những con rạch nhỏ
Trong số những người con ưu tú của quê hương ấy có chú Trần Văn Đặng, sinh năm 1916, một người nông dân hiền lành mà kiên trung. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng của miền Nam Việt Nam, chú Đặng sớm thấm thía nỗi cơ cực của người dân mất nước. Khi tuổi đời đã ngoài bốn mươi, thay vì chọn cuộc sống yên phận bên ruộng đồng, chú âm thầm tham gia giúp đỡ cách mạng. Ngôi nhà lá đơn sơ của chú trở thành nơi nuôi giấu cán bộ, cất giữ tài liệu và lương thực. Những con rạch nhỏ quanh Vàm Ray in dấu chân người đàn ông lặng lẽ chèo xuồng trong đêm, đưa bộ đội vượt qua vòng vây địch.
Dù không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, chú Đặng luôn đối mặt với hiểm nguy. Có những đợt địch càn quét gắt gao, chú vẫn bình tĩnh che chở cơ sở cách mạng, nhận phần nguy hiểm về mình để bảo vệ đồng đội. Sự gan dạ và trung thành của chú là chỗ dựa vững chắc cho phong trào địa phương.
Năm 1969, trong một đợt khủng bố ác liệt, chú bị địch bắt và tra khảo dã man. Dù bị đòn roi và đe dọa, chú nhất quyết không khai báo, giữ trọn khí tiết của người dân yêu nước. Chú đã anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình và bà con ấp Vàm Ray.


