Câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Lý Đức Phúc (sinh năm 1957)
Đầu những năm 1975, khi mới 18 tuổi, ông Phúc tình nguyện nhập ngũ. Không lâu sau đó, ông hành quân về phía Nam trong khí thế Tổng tiến công, chứng kiến những thời khắc lịch sử của dân tộc. Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông tiếp tục ở lại quân đội, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam, nơi chiến sự vẫn vô cùng ác liệt.
Những ngày đóng quân ở vùng biên giới Campuchia, ông Lý Đức Phúc cùng đồng đội phải đối mặt với rất nhiều hiểm nguy: phục kích, bãi mìn dày đặc, khí hậu khắc nghiệt, bệnh sốt rét rừng triền miên. Nhưng vượt lên tất cả, ông luôn giữ vững tinh thần của người lính Cụ Hồ – kiên cường, gan dạ, tuyệt đối trung thành với nhiệm vụ.
Trong một trận chiến năm 1978, tiểu đội của ông bị bao vây khi đang kiểm tra đường hành quân. Địch tấn công bất ngờ khiến đơn vị rơi vào tình thế nguy hiểm. Với bản lĩnh của người lính trẻ, ông Phúc bình tĩnh tổ chức đội hình, hỗ trợ đồng đội rút về vị trí an toàn và trực tiếp cầm súng đánh trả, mở đường thoát cho đơn vị. Trận ấy, ông bị thương nhẹ, nhưng nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc và nhiều đồng đội được cứu sống.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục tham gia nhiệm vụ giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng, hỗ trợ ổn định đời sống và xây dựng chính quyền mới. Đó là những năm tháng vừa chiến đấu, vừa làm công tác dân vận, thiện nguyện – những kỷ niệm ông luôn trân trọng nhất.
Hoàn thành nghĩa vụ quân sự vào đầu thập niên 1980, ông Lý Đức Phúc trở về quê hương với thương tích chiến trường, nhưng luôn giữ tinh thần lạc quan và phẩm chất người lính Bộ đội Cụ Hồ. Ông chăm lo xây dựng gia đình, tích cực tham gia các hoạt động thôn, xóm, đặc biệt là công tác cựu chiến binh và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Đến hôm nay, dù tuổi đã cao, sức khỏe giảm sút, nhưng mỗi khi nhắc lại thời hoa lửa, ông Phúc vẫn tự hào nói:
“Tôi may mắn được góp một phần nhỏ vào cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc và giúp bạn bè quốc tế. Thanh xuân gửi lại chiến trường, nhưng đó là thanh xuân đẹp nhất.”



