Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Nguyễn Hồng Vĩnh (sinh năm 1948)

Tuyên Quang06/12/2025Đoàn xã Bằng Hành (Đoàn xã Bằng Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, khi vừa tròn 18 tuổi, ông Nguyễn Hồng Vĩnh viết đơn tình nguyện nhập ngũ, mong được góp sức mình bảo vệ Tổ quốc. Sau huấn luyện, ông được điều vào đơn vị hành quân vào chiến trường miền Nam – nơi được ví như “túi bom” với mức độ ác liệt vô cùng khủng khiếp.

Những năm tháng chiến đấu của ông là chuỗi ngày liên tiếp đối mặt với hiểm nguy: bom B52 rải thảm rung chuyển cả đất trời, những trận càn quét dữ dội, những cánh rừng Trường Sơn mịt mù khói lửa. Nhưng dù gian khổ, thiếu thốn, ông Nguyễn Hồng Vĩnh vẫn luôn là người lính gan dạ, xung phong đi đầu trong các nhiệm vụ trinh sát, mở đường và bảo vệ tuyến vận chuyển chiến lược.

Trong chiến dịch năm 1968, một trận đánh khốc liệt xảy ra khi đơn vị của ông chốt giữ một điểm cao quan trọng. Địch pháo kích dữ dội rồi tràn lên tấn công. Giữa lúc hỏa lực bị tổn thất nặng, ông Nguyễn Hồng Vĩnh đã dũng cảm đảm nhiệm vị trí thay đồng đội bị thương, kiên cường tổ chức đánh trả, giữ vững trận địa cho đến khi viện quân tới. Trận ấy, ông bị mảnh pháo sượt qua chân, để lại vết thương chiến trường kéo dài đến nay.

Sau năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông tiếp tục công tác thêm một thời gian, cùng đơn vị tham gia rà phá bom mìn, ổn định đời sống nhân dân vùng mới giải phóng. Mỗi công việc, dù nguy hiểm hay vất vả, ông đều nỗ lực hoàn thành với tinh thần trách nhiệm cao nhất.

Xuất ngũ trở về quê hương, ông Nguyễn Hồng Vĩnh mang theo phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ vào cuộc sống đời thường. Ông cần cù lao động, chăm lo gia đình, tích cực đóng góp cho các phong trào của địa phương. Bà con trong thôn luôn tin tưởng và quý mến ông bởi tính tình chân chất, nghĩa tình, sống mẫu mực và giàu trách nhiệm.

Dù nay tuổi đã cao, sức khỏe không còn như xưa, nhưng mỗi khi nhắc đến thời quân ngũ, ông vẫn tràn đầy niềm tự hào:
“Thanh xuân của tôi nằm lại trong những năm tháng bom đạn. Vất vả, hy sinh nhiều, nhưng đó là quãng đời không bao giờ tôi quên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn