Câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Nguyễn Văn Thành
Năm thanh niên vừa tròn tuổi mười tám đôi mươi – khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào thời kỳ ác liệt nhất, Nguyễn Văn Thành đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Rời mái nhà đơn sơ và người thân nơi quê nghèo, ông khoác trên mình bộ quân phục màu xanh, mang theo khát vọng giải phóng đất nước và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.
Vào đơn vị, ông Thành được biên chế vào lực lượng bộ binh – tuyến đầu của mọi chiến dịch lớn nhỏ. Huấn luyện gian khổ, chiến trường ác liệt, những trận hành quân xuyên rừng hàng chục cây số mỗi ngày đã thử thách thể lực lẫn tinh thần của người lính trẻ. Nhưng với ông, khó khăn không phải điều khiến ông chùn bước; điều ông nghĩ đến nhiều nhất chính là trách nhiệm đối với đồng đội và đất nước.
Trong những năm tháng chiến đấu tại chiến trường miền Nam, ông Nguyễn Văn Thành đã tham gia nhiều chiến dịch lớn. Không ít lần ông đối mặt với hiểm nguy cận kề cái chết: bom đạn dội xuống, tiếng pháo gầm rền không dứt, những cuộc tấn công giáp lá cà căng thẳng đến nghẹt thở. Dẫu vậy, ông luôn giữ vững tinh thần: “Còn sống là còn chiến đấu, vì độc lập tự do của Tổ quốc.”
Đồng đội nhớ về ông là người lính gan dạ, trung thành, luôn xung phong vào những nhiệm vụ khó và hết lòng bảo vệ đồng chí bên mình. Tinh thần đoàn kết, nghĩa tình của ông đã trở thành điểm tựa cho nhiều đồng đội trong những trận chiến ác liệt.
Ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Thành trở về quê hương với những kỷ niệm chiến trường không thể phai mờ và những vết thương chiến tranh còn hằn sâu trên cơ thể. Trở lại đời thường, ông vẫn giữ tác phong của người lính Cụ Hồ: giản dị, trách nhiệm, tận tâm với công việc và là người gương mẫu trong mọi phong trào của địa phương.
Khi kể lại những ký ức thời chiến, ông chỉ mỉm cười:
“Chúng tôi đã hy sinh tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình hôm nay. Điều hạnh phúc nhất là Tổ quốc được độc lập, nhân dân được ấm no.”



