CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN TRẦM
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN TRẦM
Ông Nguyễn Văn Trầm sinh năm 1949 tại ấp Tân Hòa, xã Tân Xuân, huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre – vùng quê giàu truyền thống yêu nước, nơi nhiều thế hệ đã sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Ngày nay, quê hương ông thuộc xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long, nhưng trong ký ức của người cựu chiến binh, hình ảnh làng quê yên bình với hàng dừa xanh, con rạch nhỏ và nghĩa tình xóm làng vẫn luôn là điểm tựa tinh thần bền vững suốt cuộc đời.
Trưởng thành sau ngày đất nước thống nhất, nhưng Tổ quốc vẫn còn đối mặt với nhiều khó khăn, thử thách, ông Nguyễn Văn Trầm sớm nhận thức rõ trách nhiệm của một người công dân đối với đất nước. Năm 1979, hưởng ứng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ, rời xa gia đình, quê hương để bước vào môi trường quân đội đầy gian khổ. Quyết định ấy thể hiện tinh thần yêu nước, ý chí sẵn sàng cống hiến của người con quê hương Tân Xuân.
Trong quân ngũ, ông được điều động tham gia chiến trường K Campuchia, đảm nhiệm vai trò là một người lính du kích. Đây là chiến trường khắc nghiệt, nơi người lính phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, địa hình phức tạp, thời tiết khắc nghiệt và luôn đối mặt với hiểm nguy. Là lính du kích, ông phải bám sát địa bàn, nắm vững địa hình, linh hoạt trong chiến đấu và luôn giữ tinh thần cảnh giác cao độ.
Những năm tháng trên chiến trường K là quãng thời gian không thể nào quên đối với ông Nguyễn Văn Trầm. Ông cùng đồng đội đã tham gia nhiều trận đánh ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh. Bom đạn, bệnh tật, thiếu thốn lương thực và thuốc men không làm ông chùn bước. Trái lại, chính trong gian khổ, bản lĩnh và ý chí của người lính càng được tôi luyện. Ông luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, dũng cảm hoàn thành nhiệm vụ được giao, góp phần bảo vệ biên giới và giúp nhân dân Campuchia sớm ổn định cuộc sống.
Trong khói lửa chiến tranh, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn sức mạnh to lớn. Những người lính cùng chia sẻ cho nhau từng nắm cơm, ngụm nước, cùng động viên nhau vượt qua nỗi nhớ nhà và những phút giây hiểm nguy. Ông Nguyễn Văn Trầm cũng không thể quên hình ảnh những đồng đội đã anh dũng hy sinh, để lại nỗi đau và sự trăn trở khôn nguôi. Chính những mất mát ấy đã hun đúc trong ông niềm tin sâu sắc vào giá trị của hòa bình và quyết tâm sống, cống hiến xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội.
Sau nhiều năm hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, đến năm 1986, ông xuất ngũ, trở về địa phương sinh sống. Rời xa quân ngũ nhưng không rời phẩm chất người lính, ông nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống đời thường, cần cù lao động, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Trong mọi việc, ông luôn giữ tinh thần gương mẫu, trách nhiệm, sống chan hòa với bà con lối xóm, góp phần xây dựng quê hương ngày càng ổn định, phát triển.



