Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện thời hoa lửa của Cựu chiến binh Nông Thanh Tiên sinh năm 1953; Quê quán: Thôn Ken 1, xã Chiềng Ken, tỉnh Lào Cai,

Cựu chiến binh đi qua 3 chiến trường ác liệt, thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Lào Cai26/11/2025Nông Thanh Tiên (xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT ĐỜI BINH LỬA - DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH Ở THÔN KEN 1

Trong căn nhà nhỏ nép bên triền đồi ở thôn Ken 1, xã Chiềng Ken (Văn Bàn, Lào Cai), người cựu binh Nông Thanh Tiên, sinh năm 1953, vẫn giữ thói quen dậy từ rất sớm. Ông bảo, đó là thói quen của người lính – thứ đã đi cùng ông suốt cuộc đời, kể cả khi chiến tranh đã lùi xa hơn bốn thập kỷ.

Một thời hoa lửa ấy, không quên được đâu,” ông nói, giọng chậm nhưng chắc.

TỪ BẢN LÀNG ĐI THEO TIẾNG GỌI NON SÔNG

Lớn lên giữa núi rừng Chiềng Ken, chàng trai Nông Thanh Tiên mang trong mình sự hồn hậu của người Tày và lòng tự hào quê hương. Năm 20 tuổi, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, anh không ngần ngại viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Ngày 20/8/1973, anh chính thức bước vào quân ngũ, biên chế tại Sư đoàn 320 - Quân đoàn 3, mang quân hàm trung sỹ. Lúc ấy, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang đi vào giai đoạn cao trào.

Cả đơn vị lúc đó là những thanh niên tuổi đôi mươi, chưa biết hết gian khổ, chỉ biết rằng đất nước cần thì mình đi,” ông Tiên nhớ lại.

NHỮNG TRẬN ĐÁNH GIỮA RỪNG TÂY NGUYÊN

Rời Chiềng Ken, ông Tiên theo đơn vị hành quân vào mặt trận Tây Nguyên - “tọa độ lửa” của những năm đầu thập niên 70. Đồi cao, rừng rậm, mưa dầm và bom pháo đan cài nhau, nhưng người lính trẻ vẫn kiên cường bám trận.

Trong một trận tiến công giải phóng khu vực phía Bắc Kon Tum, đơn vị ông đối mặt với ổ đề kháng mạnh của địch. Tiếng đạn rít qua đầu, tiếng pháo nổ liên hồi, nhiều đồng đội ngã xuống. Trung sỹ Tiên bị mảnh pháo sượt qua vai nhưng vẫn lao lên kéo đồng đội bị thương vào hố bom.

Trận ấy, tôi hiểu thế nào là tình đồng đội. Một người ngã xuống là cả tiểu đội đau. Nhưng cũng chính nhờ tình yêu thương ấy, chúng tôi mạnh mẽ hơn trước lửa đạn,” ông nói.

NGÀY 30/4/1975 - KHOẢNH KHẮC THIÊNG LIÊNG NHẤT ĐỜI BINH

Năm 1975, Sư đoàn 320 - lực lượng chủ lực của Quân đoàn 3 - nhận nhiệm vụ tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Đơn vị ông là một trong những mũi tiến công quan trọng hướng vào nội đô Sài Gòn.

Chúng tôi hành quân gấp, khí thế không ai tả nổi. Ai cũng hiểu giây phút của đất nước đang đến rất gần,” ông kể.

Chiều 30/4, khi xe quân sự tiến vào Sài Gòn trong tiếng reo hò của người dân, khi Đài phát thanh vang lên lời tuyên bố chiến thắng, ông Tiên và đồng đội ôm nhau bật khóc. Khóc vì vui, vì tự hào, và vì thương những người không còn được nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.

Khoảnh khắc đó, chỉ người đã trải qua mới hiểu hết giá trị của hòa bình.

TRÊN ĐẤT BẠN CAMPUCHIA - CUỘC CHIẾN KHÔNG KÉM PHẦN GIAN KHÓ

Sau chiến thắng năm 1975, đơn vị ông được điều sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Những cánh rừng âm u, những ngôi làng nghèo hoang tàn vì chiến tranh, những trận sốt rét rừng hành hạ… tất cả trở thành ký ức không thể phai.

Có những ngày hành quân liên tục hàng chục cây số để truy quét tàn quân Khmer Đỏ. Có đêm nằm lại giữa rừng, lấy ba lô làm gối, súng đặt bên cạnh, lắng nghe từng tiếng động.

Ông kể:
Trong chiến tranh, không có nơi nào là an toàn. Nhưng cũng chính trong chiến tranh, con người ta thương nhau hơn. Nhìn dân Campuchia đói khát, trẻ con mất cha mẹ, chúng tôi hiểu rằng mình ở đây không chỉ vì nhiệm vụ mà còn vì nhân đạo.

Nhiều đồng đội của ông đã ở lại vĩnh viễn trên đất bạn. Những nấm mộ chưa biết tên nơi biên giới vẫn khiến ông rưng rưng mỗi khi nhớ lại.

TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRANH VỚI NHIỀU MẤT MÁT THẦM LẶNG

Sau những năm làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, đến tháng 3/1979, ông Nông Thanh Tiên trở về quê hương. Mang trong mình di chứng chất độc da cam, sức khỏe ông giảm sút rõ rệt, nhưng tinh thần người lính vẫn không hề phai.

Trở về đời thường, ông lao động sản xuất, xây dựng gia đình, tham gia công tác thôn bản. Dù bệnh tật dai dẳng, ông vẫn luôn là người tiên phong trong các phong trào: xây dựng nông thôn mới, an ninh thôn xóm, giáo dục con cháu sống tốt, học tốt.

Ông bảo:
Chiến tranh lấy đi tuổi trẻ và sức khỏe của nhiều người. Nhưng cũng cho chúng tôi nghị lực, cho chúng tôi biết quý từng ngày được sống trong hòa bình.

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH Ở THÔN KEN 1

Ngày nay, dù tuổi đã cao, đôi chân không còn nhanh như trước, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến đấu, ánh mắt ông Nông Thanh Tiên vẫn sáng lên như ánh lửa của thời trai trẻ.

Đối với bà con Chiềng Ken, ông Tiên không chỉ là nhân chứng lịch sử, mà còn là tấm gương về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và ý chí vượt lên bệnh tật.

Những câu chuyện của ông - về Tây Nguyên nắng gió, về Campuchia khói lửa, về ngày 30/4 huyền thoại - sẽ mãi là hành trang quý báu cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa của Cựu chiến binh Nông Thanh Tiên sinh năm 1953; Quê quán: Thôn Ken 1, xã Chiềng Ken, tỉnh Lào Cai, | Câu chuyện thời hoa lửa