CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CỰU CHIẾN BINH TRỊNH CÔNG HỮU – THÔN TỔ HỎA
Ở thôn Tổ Hỏa, xã Yên Mỹ hôm nay, ai cũng biết đến Cựu chiến binh Trịnh Công Hữu – người lính từng trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, mang trên mình nhiều vết thương nhưng trái tim vẫn chan chứa tình yêu nước và nghĩa tình đồng đội. Ông Hữu sinh ngày 16/9/1950, tại thôn Tổ Hỏa, xã Lý Thường Kiệt, huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên cũ (nay là xã Yên Mỹ, huyện Yên Mỹ). Lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, cái tuổi đôi mươi của ông gắn liền với khát vọng lên đường đá
1. Bước chân rời quê và những ngày tháng chiến đấu ác liệt
Ngày 14/4/1970, chàng thanh niên Trịnh Công Hữu chính thức nhập ngũ, biên chế vào Tiểu đoàn 626. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với chiến trường miền Nam đầy máu lửa.
Ông tham gia kháng chiến chống Mỹ, chiến đấu tại Bến Đức, tỉnh Long An, thuộc Quân khu 7 và Quân khu 9, Đông Nam Bộ – nơi được ví như “vùng đất thép” của những trận chiến khốc liệt.
Ông kể, có những ngày hành quân liên tục giữa rừng tràm và đồng nước, tiếng bom đạn vang lên như không dứt. Bữa cơm chỉ có vài nắm gạo rang, nước uống phải hứng từ lá cây sau cơn mưa, vậy mà anh em vẫn động viên nhau bằng một câu rất giản dị:
“Còn sống là còn chiến đấu. Còn chiến đấu là còn giữ được quê nhà.”
2. Bị thương, điều trị rồi trở lại chiến trường
Trong một trận đánh quyết liệt, ông bị thương nặng và được chuyển về Bệnh viện 75 Sài Gòn điều trị. Những vết thương ấy theo ông suốt phần đời còn lại, khiến sức khỏe suy giảm nghiêm trọng.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975, ông được về quê nghỉ phép một năm. Nhưng nỗi nhớ quân ngũ, nhớ đồng đội thôi thúc ông trở lại cống hiến. Ông tiếp tục tham gia lực lượng quân thường trực và được cử đi học tại Trường Sỹ quan Lục quân 2.
Kết thúc khóa học, ông được bổ sung về Binh đoàn Hương Giang – Quân đoàn 2, đơn vị D2E24F304, tiếp tục bước vào chặng đường mới của đời lính.
3. Quốc tế nghĩa vụ: Giúp bạn Campuchia
Năm 1978, ông cùng đơn vị lên đường sang nước bạn Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế, giúp nhân dân thoát khỏi họa diệt chủng tàn bạo của Khmer ĐỏÔng kể đó là những tháng ngày vô cùng gian khổ: rừng sâu, sốt rét, thiếu thốn mọi bề, nhưng người lính Việt Nam chưa bao giờ lùi bước.
Tháng 12/1979, sau khi cùng quân đội bạn giải phóng Phnom Penh và các khu vực trọng yếu, Tổng Tham mưu điều Quân đoàn 2 trở ra phía Bắc, làm nhiệm vụ tại Lạng Sơn – tiếp tục bảo vệ biên giới Tổ quốc.
4. Trở về sau chiến tranh – người lính mang 81% thương tật
Sau nhiều năm chiến đấu không ngừng nghỉ, ông Trịnh Công Hữu trở về quê trong tình trạng thương bệnh binh 81%, mất sức lao động. Thể xác ông mang thương tích, nhưng tinh thần người lính thì vẫn kiên cường, vững vàng như thuở nào.
Với những đóng góp, hy sinh to lớn cho Tổ quốc, ông được Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý:
Huân chương Chiến sĩ Giải phóng
Huân chương Giải phóng hạng Ba
Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Nhì
Nhiều bằng khen của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Văn Tiến Dũng
Cùng nhiều phần thưởng khác, và ông xuất ngũ với quân hàm Thiếu tá.
Những tấm huân chương ấy không chỉ là vinh dự cá nhân, mà còn là niềm tự hào của người dân Thôn Tổ Hỏa – nơi đã sinh ra một người lính kiên trung, dũng cảm.
5. Dấu ấn của một thời hoa lửa
Ngày nay, dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng trận mạc, ánh mắt ông vẫn sáng rực lên – ánh sáng của lòng tự hào.
Ông bảo:
“Thời hoa lửa ấy đã lấy đi của tôi nhiều thứ, nhưng cũng cho tôi nhiều thứ: cho tôi đồng đội, cho tôi bản lĩnh, và cho tôi niềm tin vào cuộc đời.”
Với thế hệ trẻ thôn Tổ Hỏa hôm nay, câu chuyện của Cựu chiến binh Trịnh Công Hữu là minh chứng sống động nhất cho tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và sự hy sinh thầm lặng của những người lính năm xưa.


