Câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Vũ Đức Chính (sinh năm 1952)
Năm 1970, khi mới 18 tuổi, ông Chính viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị chiến đấu của Quân đội nhân dân Việt Nam và hành quân vào chiến trường miền Nam – nơi khốc liệt nhất lúc bấy giờ.
Đặt chân vào chiến trường Trị – Thiên – Huế, ông Chính lập tức đối mặt với bom B52 rải thảm, pháo kích dày đặc, thiếu thốn thuốc men, lương thực… Nhiều đồng đội đi bên cạnh ông đã ngã xuống chỉ sau một trận đánh. Nhưng người lính trẻ Vũ Đức Chính vẫn kiên định, bởi như ông từng nói:
“Không ai muốn chết, nhưng Tổ quốc cần thì mình phải đứng lên.”
Trong chiến dịch năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chặn giữ một điểm chốt quan trọng. Địch liên tục mở các đợt tấn công, hòng chiếm lại vị trí chiến lược này. Trong một trận đánh lớn, khẩu đội trưởng bị thương nặng, ông Chính lập tức thay vị trí, chỉ huy hỏa lực đánh trả suốt nhiều giờ liền. Với tinh thần gan dạ, mưu trí, cùng đồng đội giữ vững trận địa đến phút cuối. Trận đánh ấy để lại trên cơ thể ông nhiều vết thương, nhưng là minh chứng sống cho ý chí kiên cường của người lính Cụ Hồ.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Ông Chính tiếp tục ở lại quân đội một thời gian, thực hiện nhiệm vụ ổn định vùng giải phóng, khắc phục hậu quả chiến tranh và giúp đỡ nhân dân khôi phục đời sống.
Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về địa phương, ông Vũ Đức Chính mang theo thương tật chiến trường nhưng vẫn giữ trọn tinh thần của người lính. Ông lao động chăm chỉ, xây dựng gia đình, tích cực tham gia công tác xã hội ở thôn, bản; luôn là tấm gương sáng trong các phong trào của địa phương, đặc biệt là phong trào Cựu chiến binh gương mẫu.
Dù nay sức khỏe không còn như xưa, nhưng mỗi khi nhắc tới những năm tháng chiến đấu, ánh mắt ông Chính vẫn rực lên niềm tự hào:
“Tuổi trẻ của tôi đã gửi ở chiến trường. Khó khăn, gian khổ, mất mát… nhưng đó là quãng đời đẹp nhất, vì tôi được sống cho Tổ quốc.”



