Câu chuyện thời hoa lửa của cựu quân nhân Đặng Xuân Hiệu
Khoác trên mình màu áo lính, ông nhanh chóng hòa mình vào môi trường kỷ luật và gian khó của quân đội. Tháng ngày huấn luyện đầy thử thách – từ những buổi hành quân xuyên rừng, vượt suối, đến những đêm luyện tập trong giá lạnh – đã tôi rèn ở ông bản lĩnh ngang tàng, ý chí kiên định và tinh thần đồng đội keo sơn.
Trong thời gian thực hiện nghĩa vụ, ông Đặng Xuân Hiệu được phân công làm nhiệm vụ canh giữ và bảo vệ biên giới – nơi sương mù, mưa đá và khí hậu khắc nghiệt luôn bao phủ. Địa bàn đóng quân thường xuyên xảy ra những tình huống phức tạp: xâm nhập trái phép, hoạt động gây rối, buôn lậu, phá hoại an ninh. Dù hiểm nguy rình rập, người lính trẻ Đặng Xuân Hiệu luôn kiên cường bám trụ, giữ vững vị trí được giao.
Có những đêm tuần tra xuyên rừng, trời tối đến mức không nhìn rõ lối đi, chỉ có bước chân và tiếng gió thổi qua vạt rừng làm bạn. Có những ngày mưa lạnh buốt, áo quần ướt sũng, nhưng ông vẫn cùng đồng đội kiên trì tuần tra từng đoạn đường biên, từng mốc giới. Với ông, bảo vệ biên cương là nhiệm vụ thiêng liêng mà người lính phải đặt lên hàng đầu.
Hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông Đặng Xuân Hiệu trở về quê với một tinh thần kỷ luật, ý chí vững vàng và niềm tự hào của người lính Cụ Hồ. Trong đời thường, ông gương mẫu, cần cù lao động, tích cực tham gia các phong trào của thôn, xã. Dù đã rời quân ngũ, tác phong nhanh nhẹn, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước của ông vẫn luôn sáng rõ trong từng việc ông làm.
Nhắc lại những năm tháng quân ngũ, ông Hiệu thường nói:
“Tuổi trẻ của chúng tôi có mồ hôi, có gian khổ, nhưng cũng đầy tự hào. Bảo vệ Tổ quốc là vinh dự lớn nhất.”



