CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CỰU TNXP THÁI XUÂN CHÚC
Anh Thái Xuân Chúc sinh năm 1952, lớn lên giữa những ngày miền Bắc đang hăng say vừa sản xuất vừa chiến đấu chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ. Năm 1971, ở tuổi 19 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, anh đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP, mang theo ý chí quyết tâm sắt đá của lớp thanh niên thời bấy giờ: "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà lòng phơi phới dậy tương lai".
Anh Thái Xuân Chúc sinh năm 1952, lớn lên giữa những ngày miền Bắc đang hăng say vừa sản xuất vừa chiến đấu chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ. Năm 1971, ở tuổi 19 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, anh đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP, mang theo ý chí quyết tâm sắt đá của lớp thanh niên thời bấy giờ: "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà lòng phơi phới dậy tương lai".
Rời quê hương Thọ Lập, anh được điều động về các đơn vị TNXP bám trụ tại những trọng điểm giao thông ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn. Đây là nơi mỗi mét đường đều thấm máu và mồ hôi của các chiến sĩ. Tại các "tọa độ chết", anh Chúc cùng đồng đội thường xuyên phải hứng chịu những trận bom tọa độ, bom napan từ máy bay địch hòng chặt đứt đường tiếp tế cho miền Nam. Dưới cái nắng cháy da thịt hay những cơn mưa rừng xối xả, anh luôn là người tiên phong trong việc rà phá bom mìn, san lấp hố bom để thông đường cho những chuyến xe "không kính" vượt qua. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh và những người bạn đồng ngũ đã chia nhau từng bát cơm nắm, từng ngụm nước suối rừng, tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn để vượt qua mọi gian lao.
Câu chuyện về anh Thái Xuân Chúc là hiện thân của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



