Câu chuyện “thời hoa lửa” của đồng chí Phạm Văn Thuộc- Khu 5 Hà Lương, xã Đan Thượng, Tỉnh Phú Thọ.
Câu chuyện “thời hoa lửa” của đồng chí Phạm Văn Thuộc- Khu 5 Hà Lương, xã Đan Thượng, Tỉnh Phú Thọ.
Câu chuyện “thời hoa lửa” của đồng chí Phạm Văn Thuộc- Khu 5 Hà Lương,
xã Đan Thượng, Tỉnh Phú Thọ.
Giữa những ngày đông bảng lảng sương lạnh trên vùng trung du Phú Thọ, nơi Khu 5 Hà Lương, xã Đan Thượng, có một người lính đã đi trọn gần cả thế kỷ cùng vận mệnh đất nước. Đồng chí Phạm Văn Thuộc, sinh ngày 02 tháng 9 năm 1937, ngày Tổ quốc khai sinh như được định mệnh gửi gắm cuộc đời mình cho cách mạng ngay từ buổi đầu thanh xuân.
Năm 1955, khi vừa tròn mười tám tuổi, đồng chí đứng vào hàng ngũ của Đảng. Trong những năm tháng đầu đầy gian khó, đồng chí vừa làm chính trị viên xã đội, vừa là Bí thư Đoàn Thanh niên, Trưởng ban địa chính, kiên trì gây dựng phong trào, hun đúc tinh thần yêu nước cho lớp thanh niên làng quê. Những đêm họp dưới ánh đèn dầu, những buổi vận động quần chúng giữa bom đạn còn sót lại sau chiến tranh, đã rèn cho người cán bộ trẻ bản lĩnh vững vàng, niềm tin sắt son với con đường đã chọn.
Tháng 2 năm 1961, trước yêu cầu của Tổ quốc, đồng chí nhập ngũ, trở thành người lính pháo binh của Lữ đoàn 378, F351, Lữ đoàn 368, thuộc Quân đoàn 1, đóng quân tại Bỉm Sơn, Thanh Hóa. Trong tiếng rít xé trời của pháo cao xạ, giữa thao trường nắng lửa mưa dầm, đồng chí Phạm Văn Thuộc nhanh chóng trưởng thành, được phong cấp bậc Chuẩn úy, trực tiếp tham gia huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ miền Bắc xã hội chủ nghĩa.
Những năm 1964 – 1968, dù xuất ngũ trở về địa phương giữ cương vị Chủ tịch UBND xã, Chính trị viên xã đội, Trưởng ban Tuyên giáo, chủ tịch MTTQ xã Hà Lương. Nhưng khi tiếng súng chiến tranh lan rộng, trái tim người lính trong đồng chí chưa bao giờ yên. Tháng 6 năm 1968, đồng chí tái ngũ, về E274, F365 Phòng không – Không quân, một trong những sư đoàn phòng không chủ lực đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Tại đây, đồng chí cùng đồng đội bước vào những năm tháng ác liệt nhất. Trên các trận địa phòng không, họ đối mặt trực tiếp với không quân Mỹ, ngày đêm căng mình giữa bom rơi đạn nổ. Đồng chí tham gia bắt phỉ, truy quét biệt kích, trực tiếp chiến đấu trong các đợt đánh phá ác liệt của kẻ thù, bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Mỗi lần còi báo động vang lên, là một lần người lính pháo binh đứng vững bên nòng pháo, sẵn sàng hy sinh để giữ từng tấc trời, tấc đất quê hương.
Dấu chân người lính Phạm Văn Thuộc in đậm trong những chiến dịch lớn của dân tộc: Chiến dịch Quảng Trị, nơi máu và hoa lửa hòa quyện; và đặc biệt là Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975, khi đồng chí tiếp tục chiến đấu trong đội hình F367, góp phần làm nên ngày toàn thắng. Giữa biển người vỡ òa niềm vui thống nhất, người lính năm xưa lặng lẽ lau mồ hôi, trong lòng thầm nhủ: những hy sinh của đồng đội đã không uổng phí.
Tháng 12 năm 1980, đồng chí trở về nghỉ hưu tại quê hương Hà Lương, Hạ Hoà, Phú Thọ, nay là Khu 5 Hà Lương, xã Đan Thượng, Tỉnh Phú Thọ. Nhưng với người đảng viên 70 năm tuổi Đảng, nghỉ hưu chỉ là rời quân ngũ, còn trách nhiệm với nhân dân, với thế hệ trẻ thì chưa bao giờ khép lại. Đồng chí tiếp tục là ngọn lửa âm thầm, kể lại những năm tháng hoa lửa cho con cháu, các thế hệ trẻ, nhắc nhở về giá trị của độc lập, tự do và hòa bình hôm nay.
Cuộc đời đồng chí Phạm Văn Thuộc là một câu chuyện hoa lửa đúng nghĩa, nơi lý tưởng cách mạng được tôi luyện qua chiến tranh, nơi người lính , người cán bộ, người đảng viên suốt đời một lòng vì Đảng, vì dân, vì Tổ quốc...
Đan Thượng, tháng 12 năm 2025



