Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ĐỒNG CHÍ TRẦN VĂN KHOAN

Vĩnh Long27/11/2025Sơn Chí Nhạn (xã Song Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở ấp Phú Lân, xã Song Lộc – vùng đất yên bình giữa những rặng dừa nước và mái nhà lá – có một người con mộc mạc, chân chất tên Trần Văn Khoan, sinh năm 1954. Tuổi thơ ông gắn liền với bờ ruộng, con mương, buổi sáng nghe tiếng chim, buổi chiều chạy theo bóng trâu ra đồng. Nhưng đất nước lúc ấy chưa được bình yên. Chiến tranh len lỏi vào từng xóm nhỏ, từng nếp nhà.

Năm 1973, 19 tuổi ông Khoan rời khỏi mái nhà quê để tham gia cách mạng. Người thanh niên gầy gò nhưng ánh mắt cương quyết ấy được biên chế vào lực lượng dân quân – du kích tập trung của xã Song Lộc.

Không chỉ là du kích thông thường, ông còn tham gia lực lượng mật – những người hoạt động bí mật, thầm lặng, giữ vai trò then chốt trong việc nắm tình hình, đưa tin, bảo vệ cơ sở cách mạng trước sự kiểm soát gắt gao của địch.

Đó là những năm tháng mà mỗi bước đi đều đối diện hiểm nguy. Ban ngày giả dạng làm nông dân, ban đêm lội đồng, băng bưng, liên lạc, hỗ trợ bộ đội. Có lúc đi ngang trảng cỏ chỉ cách địch vài chục mét, ông phải nằm im dưới bùn hàng giờ để tránh lộ tung tích.

Khi đất nước hòa bình, ông Khoan bước qua tuổi 21. Tiếng súng im, quê hương đổi thay từng ngày. Không chọn ở lại làm cán bộ, ông xin phép trở về với ruộng đồng – nơi tuổi thơ ông gắn bó, nơi cha mẹ chờ đợi trong từng buổi chiều. Cuộc sống nghèo nhưng thanh thản, như dòng nước mương hiền hòa chảy quanh xóm.

Dù chiến tranh đã qua lâu, nhưng tấm lòng của ông dành cho cách mạng vẫn còn nguyên vẹn. Năm 2019, ông vinh dự được kết nạp vào Hội Cựu Chiến binh Việt Nam xã Song Lộc – một sự ghi nhận xứng đáng cho những năm tháng âm thầm cống hiến của ông.

Từ đó, ông tham gia sinh hoạt Hội, góp tiếng nói, góp công sức cho phong trào ở địa phương, tiếp tục làm gương cho lớp thanh niên noi theo.

Cuộc đời đồng chí Trần Văn Khoan giống như bao người lính quê nhà khác không ồn ào, không kể công, chỉ lặng lẽ làm tròn bổn phận với Tổ quốc trong những năm tháng khốc liệt, rồi trở về sống hiền hòa với ruộng đồng sau hòa bình.

Nhưng chính những con người thầm lặng ấy đã viết nên bản anh hùng ca của dân tộc – bằng mồ hôi, bằng tuổi trẻ và bằng niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn