Câu chuyện thời hoa lửa của người chiến sĩ
Câu chuyện thời hoa lửa của người chiến sĩ
Bác Dương Văn Tòng kể Chú tôi - Thạch Sắt, sinh năm 1944, lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn. Năm 1960, khi vừa 16 tuổi, chú đã giác ngộ cách mạng và tình nguyện tham gia Du kích xã Nhị Trường.
Dù tuổi còn rất trẻ, nhưng chú luôn xông pha ở những nhiệm vụ khó khăn nhất, được cấp trên tin tưởng giao nhiều công tác quan trọng bảo vệ vùng giải phóng. Trong một trận đánh ở Bào Mốt, xã Long Sơn (cũ). Năm 1971 bị bắn bị thương, chuyển qua Bệnh viện 15 ở cứ Duyên Hải. Sau đó, Ông đã không qua khỏi đã hy sinh khi vừa 27 tuổi.
Sự hy sinh của chú đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Đến năm 1978 Chính phủ đã truy tặng Bằng “Tổ quốc ghi công” và Huân chương kháng chiến Hạng 3 vào năm 1985 - thể hiện sự tri ân đối với người chiến sĩ đã hiến dâng trọn tuổi trẻ của mình cho độc lập dân tộc.
Chú ra đi khi còn quá đỗi trẻ, để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho gia đình và bà con quê hương Nhị Trường. Nhưng hơn hết, chú đã gửi lại cho thế hệ mai sau một tấm gương sáng chói về lòng yêu nước, ý chí chiến đấu bất khuất và tinh thần cách mạng kiên trung. Đối với tôi, chú không chỉ là một liệt sĩ - chú là người hùng của gia đình, là niềm tự hào của quê hương ấp Chông Bát, xã Nhị Trường. Mỗi lần thắp nén nhang trước ảnh chú, tôi luôn tự nhắc mình phải sống xứng đáng, phải giữ trọn lời dạy của cha ông.



