Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ.

Phú Thọ14/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nghe nhắc đến hai từ “Thời hoa lửa”, tôi lại nghĩ đến những năm tháng hào hùng của dân tộc – khi biết bao người con trẻ tuổi đã dâng hiến tuổi xuân của mình cho Tổ quốc. Với tôi, “hoa” là tuổi trẻ, là niềm tin và khát vọng; còn “lửa” là gian khổ, là bom đạn, là ngọn lửa của lòng yêu nước cháy mãi không tàn.

Có một buổi chiều, tôi được ngồi lại và giao lưu với các cựu chiến binh. Trong buổi trò chuyện ấy, tôi được nghe nhiều câu chuyện xúc động, nhưng sâu sắc nhất là câu chuyện của ông Nguyễn Văn Bình, một người lính từng tham gia chiến đấu ở chiến trường Trường Sơn – người đã đi qua những năm tháng rực rỡ mà gian khổ ấy.

( Ảnh minh họa)

Ông Bình năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người gầy gò, nước da sạm nắng, mái tóc đã bạc trắng, nhưng đôi mắt ông vẫn ánh lên nét cương nghị. Khi tôi hỏi:

– “Thưa ông, điều gì khiến ông nhớ nhất trong những năm tháng chiến tranh?”

Ông trầm ngâm một lát rồi nói, giọng nghèn nghẹn:

– “Nhớ nhất là đồng đội, là những người bạn cùng tuổi thanh xuân với ông, đã nằm lại nơi rừng sâu. Nhớ những đêm hành quân giữa mưa rừng Trường Sơn, đói rét, bom đạn, nhưng ai cũng tin rằng, chỉ cần đất nước hòa bình thì mọi gian khổ đều đáng giá.”

Ông kể, năm mười tám tuổi, ông viết đơn xin nhập ngũ, giấu mẹ, chỉ để lại mảnh giấy nhỏ dặn “Mẹ đừng lo, con đi bảo vệ Tổ quốc rồi sẽ về”. Khi ra trận, ông mang theo trong ba lô là bức thư của mẹ và tấm khăn tay thêu vội. Những ngày ở chiến trường, bữa cơm toàn sắn khô, nước uống phải hứng từ lá cây, vậy mà ai cũng hát vang “Tiến về Sài Gòn” để xua tan mệt mỏi.

Có những người đồng đội ra đi không kịp nói lời tạm biệt. Ông kể đến đó, giọng khẽ run:

– “Chiến tranh khốc liệt lắm, cháu ạ. Nhưng trong cái ác liệt ấy lại có tình đồng chí thiêng liêng, có niềm tin mãnh liệt rằng một ngày nào đó Tổ quốc sẽ thanh bình.”

Tôi lặng im nghe mà thấy mắt mình cay cay. Tôi bỗng hiểu rằng tuổi trẻ của ông và bao người lính khác chính là “thời hoa lửa” rực rỡ nhất – thời của hi sinh, của lý tưởng và lòng yêu nước cháy bỏng.

Trước khi chia tay, ông nắm tay tôi và nói:

– “Các cháu sinh ra trong hòa bình, hãy sống cho xứng đáng với máu xương của những người đã ngã xuống. Hãy học tập, rèn luyện và yêu thương nhau – đó là cách tốt nhất để biết ơn quá khứ.”

Câu nói ấy khiến tôi xúc động mãi. Tôi thầm hứa sẽ luôn cố gắng trong cuộc sống, sống thật tốt để trở thành người công dân có ích, góp phần làm đẹp thêm cho quê hương đất nước.

Câu chuyện của ông Bình không chỉ là một kỷ niệm của người lính, mà là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về niềm tin và ý chí của một thế hệ đã sống và chiến đấu trong “thời hoa lửa”.

Nhờ có những con người như ông, đất nước tôi hôm nay mới được rực rỡ sắc hoa, bình yên và tươi đẹp đến thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn