Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Văn Ém (Chiến sỹ D18 – F968)
Ông Bùi Văn Ém, sinh năm 1955, quê ở xóm Khuyển, xã Lạc Lương, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn. Tuổi thơ của ông gắn với nương rẫy, con suối đầu làng và những bữa cơm độn sắn khi cái nghèo còn đeo bám. Nhưng trên tất cả, đó là tuổi thơ được nuôi dưỡng bởi lòng yêu nước giản dị, được nghe kể về những người đi trước khoác ba lô lên đường không hẹn ngày về.
Khi vừa tròn đôi mươi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông Ém rời quê nhà, trở thành chiến sỹ D18 – F968. Ngày nhập ngũ, hành trang của ông chỉ là bộ quần áo nâu sồng của mẹ vá lại, đôi dép cao su và lời dặn dò ngắn gọn của cha:
“Đi đi con, sống cho ra người, về cho trọn nghĩa.”
Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày “ăn rừng, ngủ núi, lấy đất làm giường, lấy trời làm màn”. Đơn vị D18 – F968 của ông thường xuyên hành quân dài ngày, vượt rừng sâu, băng suối lớn, đối mặt với thiếu thốn đủ bề. Cái đói, cái rét, sốt rét rừng và bom đạn kẻ thù luôn rình rập. Có những ngày, cả tiểu đội chia nhau từng nắm gạo rang, từng ngụm nước suối, vậy mà ai nấy vẫn động viên nhau giữ vững tinh thần.
Ông Ém khi ấy là một chiến sỹ trẻ, ít nói nhưng gan lì. Trong những trận đánh ác liệt, ông luôn bám đội hình, không rời vị trí, sẵn sàng nhận phần khó, phần nguy về mình. Có lần đơn vị bị bom vùi lấp công sự, ông cùng đồng đội đào đất cứu nhau suốt đêm, bàn tay rớm máu nhưng không ai bỏ cuộc. Giữa ranh giới sống – chết, tình đồng chí trở thành điểm tựa lớn nhất.
Đêm rừng tĩnh lặng sau những trận đánh, ông thường ngồi tựa ba lô, nhìn lên bầu trời đầy sao mà nhớ quê. Nhớ xóm Khuyển với tiếng gà gáy sáng, nhớ con đường đất dẫn về nhà, nhớ mẹ già chắc đang mong tin con từng ngày. Chính nỗi nhớ ấy đã tiếp thêm cho ông sức mạnh để vượt qua những tháng năm khốc liệt.
Khi đất nước yên tiếng súng, ông Bùi Văn Ém trở về quê hương, mang theo trên mình những vết thương chiến tranh – có cái nhìn thấy được, có cái nằm sâu trong ký ức. Ông lại trở về làm người nông dân chân chất, dựng vợ, làm nhà, nuôi con, sống lặng lẽ như bao người lính năm xưa.
Nhưng thời hoa lửa không bao giờ phai trong ông. Mỗi khi nhắc đến đơn vị D18 – F968, đến những đồng đội đã nằm lại nơi rừng sâu, ánh mắt ông lại trầm xuống. Đó là một phần máu thịt, là tuổi thanh xuân đã gửi trọn cho Tổ quốc.
Câu chuyện đời ông Ém không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng chính sự bình dị ấy đã làm nên giá trị của một người lính Cụ Hồ – đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, trở về đời thường bằng sự khiêm nhường và nhân hậu.



