Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA của ông Bùi Văn Khen (sinh năm 1954) xã Lạc Lương – Trung sỹ lái xe E512 F571

Phú Thọ14/01/2026Quách thị nguyệt (Xóm bãi cả)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Văn Khen sinh năm 1954 tại xã Lạc Lương – một miền quê thuần nông, nơi con người lớn lên cùng ruộng đồng, gian khó nhưng giàu lòng yêu nước. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, người thanh niên ấy đã sớm ý thức được trách nhiệm của mình với Tổ quốc. Gác lại cuộc sống yên bình nơi quê nhà, ông lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ.

Trong quân đội, ông được biên chế về đơn vị E512 – F571, đảm nhiệm nhiệm vụ lái xe quân sự, mang quân hàm Trung sỹ. Công việc tưởng chừng lặng thầm ấy lại vô cùng nguy hiểm và nặng nề. Những chuyến xe của ông không chỉ chở lương thực, vũ khí, đạn dược mà còn chở theo sinh mệnh của đồng đội, chở cả nhịp thở của chiến trường.

Trên những cung đường Trường Sơn bom đạn cày xới ngày đêm, người lái xe như ông Bùi Văn Khen luôn phải đối mặt với hiểm nguy rình rập. Ban ngày tránh máy bay trinh sát, ban đêm bật đèn gầm, men theo những con đường mòn giữa rừng sâu. Có lúc bom nổ ngay trước đầu xe, đất đá vùi lấp bánh, ông vẫn bình tĩnh cùng đồng đội khắc phục, quyết không để hàng hóa và nhiệm vụ bị gián đoạn.

Với người lính lái xe, tay lái vững là sinh mệnh, trái tim gan dạ là sức mạnh. Ông Khen luôn đặt an toàn của đơn vị lên trên hết, sẵn sàng nhường phần nghỉ ngơi, phần ăn cho anh em. Nhiều chuyến xe vượt trọng điểm đánh phá ác liệt, mồ hôi hòa lẫn bụi đường và khói bom, nhưng ý chí thì chưa bao giờ chùn bước.

Chiến tranh không chỉ để lại những vết thương hữu hình mà còn khắc sâu trong ký ức người lính những hình ảnh không thể nào quên: đồng đội hy sinh bên vệ đường, những chiếc xe không kịp trở về, những đêm rừng im lặng đến nghẹn ngào. Ông Bùi Văn Khen đã đi qua tất cả bằng lòng kiên trung và tinh thần trách nhiệm của người lính Cụ Hồ.

Ngày hòa bình, ông trở về xã Lạc Lương, trở lại cuộc sống đời thường. Không huân chương phô trương, không lời kể công, ông sống giản dị, cần mẫn như chính những năm tháng cầm vô lăng nơi chiến trường. Nhưng trong ông luôn hiện hữu niềm tự hào sâu sắc: đã góp một phần tuổi trẻ, sức lực của mình cho độc lập, tự do của dân tộc.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng hình ảnh người Trung sỹ lái xe E512 F571 năm nào vẫn là biểu tượng thầm lặng của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm – để hôm nay đất nước được bình yên, quê hương Lạc Lương ngày càng đổi mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn