Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG BÙI VĂN NGỢI

Ông Bùi Văn Ngợi sinh ngày 21 tháng 10 năm 1960, lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, bộn bề khó khăn nhưng chan chứa niềm tin vào tương lai. Tuổi thơ của ông gắn với những đoàn quân hành quân, những câu chuyện về người lính trở về từ chiến trường, để rồi từ rất sớm, trong lòng chàng trai trẻ đã hình thành một ước nguyện giản dị mà thiêng liêng: được góp sức mình cho Tổ quốc.

Vĩnh Long04/02/2026Đoàn phường Trà Vinh (Đoàn phường Trà Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Văn Ngợi sinh ngày 21 tháng 10 năm 1960, lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, bộn bề khó khăn nhưng chan chứa niềm tin vào tương lai. Tuổi thơ của ông gắn với những đoàn quân hành quân, những câu chuyện về người lính trở về từ chiến trường, để rồi từ rất sớm, trong lòng chàng trai trẻ đã hình thành một ước nguyện giản dị mà thiêng liêng: được góp sức mình cho Tổ quốc.

Năm 1975, khi đất nước vừa thống nhất, ông được kết nạp vào Đoàn Thanh niên tại Phòng Hậu cần Tỉnh đội Cửu Long. Đó là bước khởi đầu cho hành trình gắn bó lâu dài với quân đội, dù không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng luôn ở vị trí thầm lặng mà vô cùng quan trọng – nơi bảo đảm sức mạnh phía sau mỗi bước chân người lính.

Năm 1977, ông chính thức nhập ngũ tại Phòng Hậu cần Tỉnh đội Cửu Long. Công việc hậu cần trong những năm đầu sau chiến tranh đầy gian nan: thiếu thốn lương thực, trang bị, phương tiện; mọi thứ đều phải chắt chiu, tính toán từng bao gạo, từng viên thuốc. Trong môi trường ấy, ông Bùi Văn Ngợi rèn cho mình tác phong cẩn trọng, tinh thần trách nhiệm và đức tính chịu đựng bền bỉ của người lính cách mạng.

Năm 1982, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam – một dấu mốc lớn lao, khẳng định sự trưởng thành cả về tư tưởng lẫn hành động. Trước đó và sau này, từ 1981 đến 1984, ông công tác tại Ban Tài vụ Tỉnh đội Trà Vinh, nơi từng con số không chỉ là sổ sách mà còn gắn liền với sinh mạng, đời sống của cán bộ, chiến sĩ. Mỗi quyết định chi tiêu đúng lúc, đúng chỗ đều góp phần giữ vững sức mạnh của đơn vị trong hoàn cảnh còn nhiều khó khăn.

Giai đoạn 1984–1986, ông tiếp tục công tác tại Ban Danh trại, đảm nhiệm những phần việc âm thầm nhưng thiết yếu cho sinh hoạt, huấn luyện và sẵn sàng chiến đấu. Chính sự tỉ mỉ, kỷ luật và tận tụy ấy đã giúp ông hoàn thành tốt nhiệm vụ, được ghi nhận bằng Huy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba năm 1984.

Từ 1986 đến 1988, ông Bùi Văn Ngợi tham gia chiến dịch làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, thuộc Đoàn 9901 Cửu Long. Ở nơi đất bạn còn ngổn ngang sau thảm họa diệt chủng, người lính hậu cần không chỉ bảo đảm lương thực, quân trang mà còn đối mặt với bom mìn sót lại, bệnh tật và điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt. Những chuyến vận chuyển giữa rừng sâu, những đêm trắng lo đủ hậu cần cho đơn vị là minh chứng cho tinh thần quốc tế trong sáng và sự hy sinh thầm lặng của ông cùng đồng đội.

Năm 1989, ông xuất ngũ, được phong hàm Thượng úy, khép lại hơn mười năm cống hiến liên tục trong màu áo lính. Rời quân ngũ, trở về đời thường, nhưng những năm tháng thời hoa lửa vẫn luôn là ký ức không thể phai mờ – nơi ông đã gửi trọn tuổi trẻ, niềm tin và trách nhiệm của một người lính cách mạng.

Hôm nay, khi đã nghỉ hưu, sống cuộc đời giản dị nơi quê nhà số 9/4, Trương Văn Kỉnh, khóm 3, phường Trà Vinh, tỉnh Vĩnh Long, ông Bùi Văn Ngợi vẫn giữ nguyên phong thái điềm đạm, kỷ luật và nghĩa tình. Cuộc đời binh nghiệp của ông là minh chứng rằng: trong chiến tranh và cả thời bình, có những cống hiến không ồn ào, nhưng chính sự thầm lặng ấy đã làm nên sức mạnh bền bỉ của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn