Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Văn Nhụng (sinh năm 1954, xóm Lương Mỹ, xã Lạc Lương)
Ông Bùi Văn Nhụng sinh năm 1954, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với xóm Lương Mỹ, xã Lạc Lương – một vùng quê nghèo nhưng giàu nghĩa tình. Những năm tháng ấy, tiếng bom đạn đôi khi vọng về từ xa, hòa lẫn với tiếng mõ trâu chiều muộn và lời ru khe khẽ của mẹ bên bếp rơm.
Lớn lên trong thiếu thốn, ông Nhụng sớm hiểu thế nào là mất mát và hy sinh. Mới mười mấy tuổi, ông đã theo cha mẹ ra đồng, vừa làm ruộng vừa tham gia các công việc của địa phương: gánh thóc nuôi quân, đào hầm trú ẩn, canh gác làng xóm những đêm máy bay địch quần thảo. Tuổi trẻ của ông không có nhiều sách vở, nhưng lại được tôi luyện bằng thực tế khắc nghiệt của thời hoa lửa.
Những năm cuối của cuộc kháng chiến, khi vừa tròn tuổi thanh niên, ông Nhụng cùng nhiều trai làng Lương Mỹ hăng hái tham gia lực lượng thanh niên xung phong và dân quân tự vệ. Công việc không phải lúc nào cũng cầm súng ra trận, nhưng đầy gian khổ: mở đường, tải đạn, cứu thương, đảm bảo thông tin liên lạc. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, ông cùng đồng đội nằm bên nhau, chỉ có tấm áo mỏng và niềm tin ngày mai đất nước yên bình.
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với đôi bàn tay chai sạn và một trái tim từng trải. Chiến tranh lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng gian lao vẫn còn đó. Ông lại cặm cụi với ruộng đồng, góp sức xây dựng quê hương Lạc Lương từ những ngày đầu khó khăn của thời bình. Ông thường dạy con cháu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của bao thế hệ.
Giờ đây, khi tóc đã bạc, mỗi lần kể lại chuyện xưa, giọng ông Nhụng vẫn trầm lắng nhưng ánh mắt sáng lên niềm tự hào. Cuộc đời ông không ồn ào, nhưng chính những con người bình dị như ông đã làm nên sức mạnh bền bỉ của quê hương trong suốt những năm tháng thời hoa lửa.



