Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Văn Sắp (sinh năm 1952, xóm Lương Mỹ, xã Lạc Lương)
Ông Bùi Văn Sắp sinh năm 1952 tại xóm Lương Mỹ, xã Lạc Lương – một miền quê thuần nông, nơi con người sống chân chất, nghĩa tình nhưng cũng phải gánh chịu nhiều mất mát trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Tuổi thơ của ông lớn lên cùng những bữa cơm độn ngô khoai, những đêm mất ngủ vì tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.
Khi ông Sắp bước vào tuổi thiếu niên, cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày càng ác liệt. Dù còn rất trẻ, ông đã sớm tham gia các công việc của thôn xóm và địa phương: đào hầm hào trú ẩn, gác đêm bảo vệ làng, vận chuyển lương thực, che giấu và giúp đỡ cán bộ, bộ đội khi hành quân qua địa bàn. Những việc làm ấy tuy thầm lặng nhưng đầy nguy hiểm, đòi hỏi sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm cao.
Những năm tháng thời hoa lửa, xóm Lương Mỹ thường xuyên sống trong cảnh đề phòng bom đạn. Có những đêm mưa gió, ông cùng dân quân phải bám trụ ngoài đồng, ngoài bìa làng để canh gác, bảo vệ sự bình yên cho bà con. Gian khổ là thế, nhưng trong lòng ông và những người cùng thời luôn cháy bỏng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Chiến tranh qua đi, ông Bùi Văn Sắp trở về với cuộc sống đời thường nơi quê nhà. Ông lại gắn bó với ruộng đồng, lao động cần cù để nuôi sống gia đình, đồng thời tích cực tham gia các phong trào của thôn xóm, góp công sức dựng xây quê hương Lạc Lương sau những năm dài tàn phá bởi chiến tranh.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, mỗi lần nhắc lại quãng đời thời hoa lửa, ông Sắp không kể bằng sự oán trách hay bi thương, mà bằng giọng điệu bình thản, sâu lắng. Đó là những ký ức không thể quên – nơi tuổi trẻ của ông đã hòa cùng vận mệnh của quê hương, đất nước.
Cuộc đời ông Bùi Văn Sắp là hình ảnh tiêu biểu của lớp người nông dân Việt Nam trong chiến tranh: lặng lẽ hy sinh, âm thầm cống hiến, để hôm nay con cháu được sống trong hòa bình, ấm no.



