Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Văn Tôn (sinh năm 1951, xóm Quyết Thắng, xã Lạc Lương – Thượng úy, Cục Quân nhu, Tổng cục Hậu cần)
Ông Bùi Văn Tôn sinh năm 1951 tại xóm Quyết Thắng, xã Lạc Lương, trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với những mái nhà tranh đơn sơ, những bữa cơm đạm bạc và ký ức về những lần trú ẩn trong hầm hào khi bom đạn trút xuống quê hương. Hoàn cảnh gian khó ấy đã sớm hun đúc trong ông tinh thần chịu đựng, ý chí vượt khó và lòng yêu nước sâu sắc.
Đến tuổi thanh niên, hưởng ứng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông Bùi Văn Tôn lên đường nhập ngũ, được biên chế về Cục Quân nhu – Tổng cục Hậu cần. Trải qua quá trình rèn luyện, học tập và công tác nghiêm túc, ông từng bước trưởng thành trong môi trường quân đội, được giao trọng trách Thượng úy. Trên cương vị là sĩ quan quân nhu, ông đảm nhiệm nhiệm vụ bảo đảm lương thực, thực phẩm, quân trang cho bộ đội – một công việc thầm lặng nhưng có ý nghĩa sống còn đối với sức mạnh chiến đấu của quân đội.
Trong những năm tháng thời hoa lửa, ông Tôn cùng đồng đội ngày đêm bám sát đơn vị, bảo đảm hậu cần kịp thời, đầy đủ trong điều kiện chiến tranh ác liệt. Những chuyến vận chuyển lương thực, quân trang diễn ra trong mưa bom bão đạn, kho trạm luôn là mục tiêu đánh phá của địch. Dù vậy, ông luôn giữ vững tinh thần trách nhiệm, cẩn trọng trong từng khâu công việc, không để xảy ra sai sót, góp phần giữ vững “hậu phương tại chỗ” cho các đơn vị chiến đấu.
Cuộc sống nơi đơn vị quân nhu đầy gian nan: thiếu thốn vật chất, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt, thường xuyên phải di chuyển, ngụy trang, bảo vệ kho tàng. Có những đêm thức trắng canh kho, có những ngày hành quân dài trong mưa rét, mồ hôi hòa lẫn bụi đất. Nhưng chính trong thử thách ấy, phẩm chất người sĩ quan hậu cần – tận tụy, chính xác, kỷ luật – càng được tôi luyện rõ nét.
Khi đất nước thống nhất, ông Bùi Văn Tôn tiếp tục công tác một thời gian rồi trở về quê hương xóm Quyết Thắng. Trở lại đời thường, ông vẫn giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: sống giản dị, mẫu mực, cần cù lao động, chăm lo gia đình và tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, góp phần xây dựng xã Lạc Lương ngày càng ổn định và phát triển.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, mỗi lần nhắc lại quãng đời quân ngũ trong màu áo Thượng úy – Cục Quân nhu, Tổng cục Hậu cần, ông Tôn kể bằng giọng trầm lắng nhưng ánh mắt ánh lên niềm tự hào. Đó là quãng đời tuổi trẻ đã âm thầm cống hiến, góp phần bảo đảm cho sức mạnh chiến đấu và thắng lợi chung của quân đội ta.
Cuộc đời ông Bùi Văn Tôn là minh chứng tiêu biểu cho sự hy sinh thầm lặng của những người sĩ quan hậu cần trong chiến tranh – những con người không trực tiếp nơi tuyến đầu, nhưng giữ vai trò không thể thiếu trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.



