câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Xuân Pửng (sinh năm 1956, xóm Ráng, xã Lạc Lương)
Ông Bùi Xuân Pửng sinh năm 1956 tại xóm Ráng, xã Lạc Lương – một vùng quê bình dị nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi tiếng bom rơi, còi báo động và những cuộc sơ tán đã trở thành ký ức không thể phai mờ đối với thế hệ thanh thiếu niên thời bấy giờ.
Lớn lên trong hoàn cảnh đó, khi vừa đủ tuổi, ông Bùi Xuân Pửng tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng cống hiến sức trẻ cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ: huấn luyện khắc nghiệt, sinh hoạt thiếu thốn, hành quân dài ngày trong điều kiện thời tiết và địa hình khắc nghiệt. Nhưng chính môi trường ấy đã rèn luyện cho ông ý chí kiên cường, tinh thần kỷ luật và bản lĩnh của người lính.
Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, ông Bùi Xuân Pửng cùng đồng đội thực hiện nhiều nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm. Dù ở bất cứ vị trí nào, ông cũng luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, sẵn sàng nhận nhiệm vụ, không quản ngại hy sinh. Những kỷ niệm về tình đồng chí, đồng đội – cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng giấc ngủ, động viên nhau vượt qua hiểm nguy – đã trở thành hành trang quý giá theo ông suốt cuộc đời.
Chiến tranh qua đi, ông trở về quê hương xóm Ráng, xã Lạc Lương, tiếp tục cuộc sống đời thường của một người dân lao động. Tuy rời xa quân ngũ, nhưng phẩm chất của người lính Cụ Hồ vẫn luôn hiện hữu trong con người ông: cần cù, giản dị, sống nghĩa tình và có trách nhiệm với gia đình, xóm làng. Ông thường kể lại cho con cháu nghe về những năm tháng gian khổ nhưng hào hùng, nhắc nhở thế hệ sau biết trân trọng hòa bình hôm nay.
Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Xuân Pửng là một phần ký ức sống động của quê hương Lạc Lương, góp thêm tiếng nói chân thực về sự hy sinh thầm lặng của những người lính đã dành trọn tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



