Câu chuyện thời hoa lửa của ông Đặng Thanh Nhàn
Câu chuyện thời hoa lửa của ông Đặng Thanh Nhàn

Ông Đặng Thanh Nhàn, sinh năm 1955, lớn lên giữa những năm tháng mà quê hương còn sớm tối vọng tiếng đại bác.
Năm 1967 tham gia kháng chiến chống Mỹ. Chúng tôi hành quân trong đêm, sống giữa rừng, băng qua những cánh đồng đầy hố bom. Có khi ba bốn ngày chỉ ăn củ rừng, uống nước suối, nhưng trong lòng lúc nào cũng tràn đầy niềm tin: “Đất nước rồi sẽ thắng.”
Năm 1973 được phân công làm giao liên, công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy. Đêm đêm, trên những con đường đất hẹp, ông đeo chiếc túi thư nhỏ, len lỏi qua rừng, vượt suối để chuyển công văn, tin tức cho các đơn vị bộ đội. Có những hôm bom nổ sáng rực cả bầu trời, đất dưới chân rung lên từng hồi, nhưng ông vẫn bình tĩnh nấp vào hầm hào rồi tiếp tục lên đường.
Năm 1978, ông tham gia chiến trường Campuchia là nơi thử thách cao nhất về tinh thần quốc tế, chí nghĩa, chí tình của Quân đội và nhân dân Việt Nam. Sự hy sinh của các chiến sĩ Việt Nam.
Những ngày ấy, tôi mới hiểu thế nào là sự đùm bọc của đồng bào cả nước. Cơm ngon chưa quen ăn, chăn ấm chưa quen đắp, nhưng ấm lòng vô cùng. Chiến tranh qua đi, tôi trở về đời thường, mang trong tim những ký ức chẳng bao giờ phai.



