Câu chuyện thời hoa lửa của Ông Dương Văn Ếch sinh năm 1942, quê quán tại ấp Tư
Ông Dương Văn Ếch sinh năm 1942, quê quán tại ấp Tư – một vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, khi tiếng súng, bom đạn đã trở thành nỗi ám ảnh thường trực của người dân quê. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí sớm dấn thân cho cách mạng.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG DƯƠNG VĂN ẾCH
Ông Dương Văn Ếch sinh năm 1942, quê quán tại ấp Tư – một vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, khi tiếng súng, bom đạn đã trở thành nỗi ám ảnh thường trực của người dân quê. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí sớm dấn thân cho cách mạng.Tháng 2 năm 1961, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tham gia công tác văn phòng xã Vinh Kim, làm việc tại công trường xã Vinh Kim. Trong điều kiện thiếu thốn, nguy hiểm, công việc văn phòng tưởng chừng thầm lặng nhưng lại giữ vai trò quan trọng trong việc đảm bảo thông tin, giấy tờ, liên lạc phục vụ cho phong trào cách mạng ở địa phương.Năm 1962, ông tiếp tục được phân công tham gia điện quân Cầu Ngang. Đây là nhiệm vụ đòi hỏi sự chính xác, bí mật và tinh thần trách nhiệm cao, góp phần bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt trong điều kiện địch kiểm soát gắt gao.Đến tháng 3 năm 1963, ông được điều động về công trường huyện Cầu Ngang, trực tiếp tham gia phục vụ các nhiệm vụ trọng điểm của huyện. Không quản hiểm nguy, ông luôn hoàn thành tốt công việc được giao, thể hiện tinh thần tận tụy của người cán bộ cách mạng trong thời chiến.Tháng 5 năm 1965, trước yêu cầu ngày càng khốc liệt của chiến trường, ông được phân công làm công binh huyện Cầu Ngang. Công việc công binh vô cùng gian khổ và nguy hiểm: đào hầm, làm công sự, khắc phục đường sá, rà phá bom mìn… Mỗi nhiệm vụ đều đối mặt với hiểm nguy, nhưng ông vẫn kiên cường bám trụ, góp phần bảo vệ lực lượng và cơ sở cách mạng.Đến tháng 2 năm 1966, trong quá trình công tác, ông không may bị chấn thương cột sống. Do thương tật nặng, ông được đưa về xã Mỹ Long và tiếp tục cống hiến trên mặt trận mới: làm công tác văn hóa – thông tin. Dù mang trong mình thương tích chiến tranh, ông vẫn bền bỉ hoạt động, tuyên truyền chủ trương cách mạng, cổ vũ tinh thần đấu tranh của nhân dân, góp phần giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.Từ đó cho đến năm 1975, ông Dương Văn Ếch luôn bám sát cơ sở, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Với những đóng góp to lớn và bền bỉ trong suốt những năm tháng kháng chiến, ông vinh dự được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba – phần thưởng xứng đáng cho sự hy sinh, cống hiến không mệt mỏi của một người con quê hương ấp Tư.Cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của ông Dương Văn Ếch là minh chứng sinh động cho hình ảnh người cán bộ thời hoa lửa: âm thầm, kiên trung, sẵn sàng hy sinh sức khỏe và tuổi trẻ vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những dấu ấn ông để lại mãi là niềm tự hào của gia đình và quê hương.#cauchuyenthoihoalua#tuhaovietnam#tuoitrevinhlong



