Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG HOÀNG TRUNG TỶ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG HOÀNG TRUNG TỶ

Lào Cai17/12/2025Hoàng Minh Nghĩa (Đoàn xã Khánh Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG HOÀNG TRUNG TỶ

Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những con người bình dị đã lặng lẽ đi qua chiến tranh, mang theo những ký ức đau thương nhưng cũng vô cùng hào hùng. Ông Hoàng Trung Tỷ – sinh ngày 20 tháng 10 năm 1942 tại thôn Đồng Qua, xã Khánh Yên – là một trong những con người như thế. Cuộc đời ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Ngày 25 tháng 2 năm 1964, khi mới ngoài đôi mươi, ông Hoàng Trung Tỷ lên đường nhập ngũ. Tạm biệt quê hương yên bình, ông khoác trên mình màu áo lính, mang theo lý tưởng bảo vệ Tổ quốc. Đơn vị đầu tiên của ông đóng quân tại Lai Châu – vùng đất biên cương hiểm trở nhưng giàu tinh thần cách mạng. Ba năm ở Lai Châu là ba năm đầy gian khổ và hiểm nguy. Nơi đây, không quân Mỹ thường xuyên oanh tạc ác liệt, hòng phá hủy các căn cứ quân sự của ta.

Một kỷ niệm đau lòng mà ông không bao giờ quên xảy ra vào khoảng 15 giờ chiều trong một lần máy bay Mỹ bất ngờ tấn công doanh trại. Khi tiếng còi báo động vang lên, trung đội trưởng hô lớn yêu cầu tất cả nhanh chóng chạy xuống hầm hào phòng thủ. Ông may mắn chạy kịp, nhưng ba người đồng đội thân thiết của ông đã không kịp xuống hầm. Những quả bom trút xuống tàn khốc, cướp đi sinh mạng của họ chỉ trong chớp mắt. Chưa dừng lại ở đó, máy bay Mỹ còn quay lại lần thứ hai, rà soát khu vực nhằm tiêu diệt những chiến sĩ còn sống sót. Trước mắt ông khi ấy là khung cảnh hoang tàn, đổ nát, và nỗi đau mất mát không gì bù đắp được. Chiến tranh đã cướp đi tuổi trẻ, ước mơ và cả sinh mạng của những con người vô tội.

Sau biến cố ấy, ông được điều về Lào Cai. Trong suốt 5 năm tại đây, ông làm nhiệm vụ gác trại giam – nơi giam giữ Việt gian và tù chính trị. Tưởng chừng ở hậu phương sẽ an toàn hơn, nhưng chiến tranh vẫn không buông tha. Một lần nữa, máy bay Mỹ không kích dữ dội vào khu vực sân kho – nơi chứa lương thực, thực phẩm của trại giam. Hậu quả vô cùng thảm khốc: 29 tù nhân chính trị thiệt mạng, cùng với đó là 2 cán bộ trại giam và 1 quản giáo đã hy sinh. Những con người ấy ra đi khi chưa kịp nhìn thấy ngày hòa bình, để lại nỗi xót xa khôn nguôi cho những người ở lại.

Sau đó, ông Hoàng Trung Tỷ được điều xuống Hà Nội, bảo vệ Bộ Chính trị trong đội hình Trung đoàn 600. Tại đây, ông đã trực tiếp chứng kiến “Hà Nội 12 ngày đêm” lịch sử – cuộc chiến đấu kiên cường của quân và dân Thủ đô chống lại cuộc tập kích chiến lược bằng không quân của Mỹ. Trong mưa bom bão đạn, ông cùng đồng đội ngày đêm canh gác, bảo vệ an toàn cho các cơ quan đầu não của đất nước. Đó là những ngày mà lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam được thể hiện rõ ràng hơn bao giờ hết.

Sau ba năm công tác tại Hà Nội, ông trở về địa phương. Rời quân ngũ nhưng không rời trách nhiệm, ông tiếp tục cống hiến cho quê hương với cương vị Phó Chủ tịch xã, kiêm Trưởng Công an xã trong suốt 12 năm. Dù ở thời chiến hay thời bình, ông vẫn luôn tận tụy, hết lòng vì nhân dân, vì sự bình yên của làng quê. Sau nhiều năm công tác, ông nghỉ chế độ một lần, khép lại chặng đường dài đầy gian nan nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Nhìn lại cuộc đời mình, ông Hoàng Trung Tỷ không kể về những chiến công lớn lao, mà chỉ nhắc đến đồng đội đã ngã xuống, đến những mất mát mà chiến tranh gây ra. Từ những trải nghiệm xương máu ấy, ông căn dặn thế hệ trẻ hôm nay: hãy biết yêu thương lẫn nhau, bởi chỉ có tình người mới xoa dịu được nỗi đau; hãy luôn đoàn kết, vì đoàn kết chính là sức mạnh giúp dân tộc ta vượt qua mọi khó khăn, thử thách.

Câu chuyện thời hoa lửa của ông Hoàng Trung Tỷ không chỉ là ký ức của một đời người, mà còn là bài học lịch sử sống động cho các thế hệ mai sau – để chúng ta biết trân trọng hòa bình, biết ơn những con người đã hy sinh thầm lặng vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn