Câu chuyện Thời Hoa lửa của ông Hoàng Văn Nguyên
Bây giờ, mỗi sáng ngồi trước hiên nhà, nhìn làn khói bếp mỏng bay lên giữa thôn làng yên bình, tôi lại nhớ đến những năm tháng không thể nào quên – thời hoa lửa của đời mình.
Năm ấy, tôi mười chín tuổi. Cái tuổi chưa kịp hiểu hết thế nào là mất mát, hy sinh, chỉ biết rằng Tổ quốc đang gọi tên mình. Ngày khoác ba lô lên đường, mẹ tôi không khóc. Bà chỉ dúi vào tay tôi nắm cơm độn sắn, dặn khẽ:
“Đi cho trọn nghĩa con ạ. Sống thì về, còn nếu không… cũng đừng hổ thẹn với làng.”
Con đường ra trận hun hút đỏ màu đất. Chúng tôi – những chàng trai đến từ nhiều miền quê – gặp nhau trong màu áo xanh bạc phếch, chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc lá quấn vội. Bom đạn dạy chúng tôi lớn lên nhanh hơn tuổi. Đêm ngủ rừng, ngày hành quân, có lúc cái chết ở ngay sau lưng, có lúc lại kề bên trong một tiếng nổ chát chúa.
Tôi còn nhớ như in một trận đánh ác liệt vào mùa mưa. Trời tối sầm, mưa xối xả, đất rừng nhão nhoét. Tiểu đội tôi được lệnh giữ chốt. Đạn pháo dội xuống như xé nát cả cánh rừng. Khi tiếng nổ tạm lắng, tôi quay sang thì người đồng đội nằm cạnh đã không còn thở nữa. Anh ra đi rất nhanh, trong tay vẫn nắm chặt bức thư chưa kịp gửi về quê.
Chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống, mà còn để lại những vết thương không nhìn thấy. Có những đêm tôi giật mình tỉnh giấc vì tiếng bom vọng về từ ký ức. Nhưng chính trong lửa đạn ấy, chúng tôi hiểu thế nào là tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng hơn cả ruột thịt. Một bát cơm sẻ nửa, một tấm tăng che chung mưa, một cái nắm tay siết chặt trước giờ xung phong… đủ để người lính vững tin bước tiếp.
Ngày đất nước yên tiếng súng, tôi trở về. Tóc chưa kịp bạc nhưng lòng đã đầy vết xước. Tôi học lại cách cày ruộng, gieo mạ, học cách sống giữa hòa bình – điều tưởng chừng giản dị mà phải đánh đổi bằng biết bao máu xương.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Nó được xây nên từ tuổi xuân, nước mắt và cả sinh mệnh của những người lính như chúng tôi – những con người đã sống trọn vẹn một thời hoa lửa để đất nước được nở hoa hôm nay.


