Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN “ THỜI HOA LỬA” CỦA ÔNG NGÔ VĂN TUY

Có những con người vẫn sống mãi với thời gian, lịch sử Việt Nam ta là nốt son chói lọi! Chúng ta, những người được sinh ra và sống trong thời bình chỉ biết sự tàn khốc của chiến tranh qua lời kể của Ông, bà cha mẹ, là nhân chứng sống, những thước phim, những khu di tích, trận địa, bảo tàng….

Đắk Lắk12/12/2025Liên đội trường THCS Đinh Tiên Hoàng (XÃ CUÔR ĐĂNG)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN “ THỜI HOA LỬA” CỦA ÔNG NGÔ VĂN TUY

Tôi là một giáo viên làm công tác tổng phụ trách, tôi hiểu cái giá của hoà bình, biết dc sự hi sinh mất mát qua câu chuyện về người lính mà ông tôi là một trong số những Người lính đó, là nhân chứng sống kể lại, cho dù ông đã đi xa, để hôm nay bằng vốn kiến thức đó, tôi truyền đạt cho hs tôi, hàng tuần hay trong từng bài học môn GDCD về những chiến công hiển hách của cha ông mình.

Ông tôi, Ngô Văn Tuy (1926) ông sinh ở Xã Diễn Tiến - Diễn Châu- Nghệ An

Nay gọi là xã Diễn Thành- Nghệ an

Năm 1947 ông là 1 trong 03 người trong làng tình nguyện khám nghĩa vụ quân sự xung phong đi bộ đội, nhưng năm đó do mưa lũ không qua được sông để đăng kí nên quay về đến đầu năm 49 ông lại đăng kí. Hành trang lúc ấy của ông là một đôi dép da trâu, 2 bộ quần áo may bằng vải buồm ( vải xô, may cánh buồm của ngư dân, bị rách) ông nhặt và may dc 2 bộ cho mình, 1 chiếc mũ rơm tự bện và lên đường.

Ông vào Quảng Bình huấn luyện đánh thử nhiều đồn xung quanh, theo chỉ định của chỉ huy lúc bấy giờ là mỗi người lên rừng chặt 1 gậy tầm vông để tập trường côn.

Đánh trận đầu tiên chống càn ở Lệ Thuỷ - Ba Đồn mỗi người sẽ đào một hầm cá nhân ở bãi cỏ, lấy tre đan thành cái nia, phủ cỏ lên làm nắp đậy, kinh nghiệm của ông là chỉ đào ở những bụi cỏ nhỏ, không được đài hầm ở lùm cây to, bởi pháo địch sẽ dội vào đấy, được lệnh 3h39 phút sáng, tất cả sẽ xuống hầm phục, 4h30 khi địch đi càn sẽ bắn pháo dọn đường, dù có thế nào cũng không được kêu, sẽ bị lộ, đợi hoa tiêu của ta ra hiệu, khi địch đi vào trúng mục tiêu, ông tôi, lúc đầu chuẩn bị gậy tầm vông nhưng do dài quá không đưa vào hầm được nên phải mài mã tấu, quân ta cầm vũ khí xông vào giữa đội hình địch được lệnh chỉ trong 5 p là rút, kết quả trong trận đánh ấy ông đã tiêu diệt 3 tên địch, làm bị thương 2 tên, chiến lợi phẩm ông thu được là 5 khẩu súng, đội hình ta tản ra, lúc đó pháo của địch bắn đón nhưng quân của ông đã chạy thoát

Sau trận đánh đó ông được tặng danh hiệu chiến sĩ vẻ vang, ông đứng thứ 2 sau một đồng chí khác.

Những trận sau, độ tinh nhuệ của đội ông càng dc nâng cao cuối năm 1953- đầu 54 ông nguyện sang Lào( Đồng Chum) nhằm chia mỏng quân địch.giúp ta có cơ hội giải phóng Điện Biên Phủ.

7/5/1954 ta chiến thắng trong chiến dịch Điện Biên Phủ

Năm 1954 đơn vị ông được rút về Quảng Trị được gọi là Trung Đoàn Quyết Thắng đóng tại Ngã tư Bến Quan- Vĩnh Linh-Quảng trị sau này gọi là nông trường Quyết Thắng

Có nhiều trận đánh, có nhiều kí ức nhưng tôi nhớ mãi trận đánh năm đó, trận đánh mà ông tôi được phong là chiến sĩ vẻ vang, ông được trao tăng huy hiệu 75 năm tuổi Đảng năm 2023 và mấy tháng sau ông đã đi xa…..những câu chuyện ông kể về chiến công hiển hách của cha ông ta mãi sẽ là pho sử sống, để hôm nay chúng em, học sinh trường THCS Đinh Tiên Hoàng được nghe về những câu chuyện về Thời hoa lửa, từ ông, người chiến sĩ cách mạng trên mọi mặt trận, là người ông người chồng người cha mẫu mực

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN “ THỜI HOA LỬA” CỦA ÔNG NGÔ VĂN TUY | Câu chuyện thời hoa lửa