CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG NGUYỄN HỒNG QUÂN
Ông Nguyễn Hồng Quân (tên gọi khác là Nguyễn Văn Huy), sinh ngày 06 tháng 6 năm 1960, trong một gia đình lao động ở vùng đất Trà Vinh giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông trôi qua giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi tiếng bom, tiếng máy bay gầm rú đã trở thành nỗi ám ảnh quen thuộc của bao thế hệ.
Ông Nguyễn Hồng Quân (tên gọi khác là Nguyễn Văn Huy), sinh ngày 06 tháng 6 năm 1960, trong một gia đình lao động ở vùng đất Trà Vinh giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông trôi qua giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi tiếng bom, tiếng máy bay gầm rú đã trở thành nỗi ám ảnh quen thuộc của bao thế hệ.
Năm 1972, khi mới 12 tuổi, trong bối cảnh cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, ông đã sớm tham gia cách mạng. Ngày 10 tháng 10 năm 1972, ông nhập ngũ tại đơn vị B22, Đoàn 962, Hải quân Quân khu 9. Đó là lực lượng đặc biệt hoạt động trên vùng sông nước Tây Nam Bộ – nơi địch kiểm soát gắt gao, hiểm nguy luôn rình rập từng con nước, từng chuyến vượt sông.
Được phân công làm nhiệm vụ quân y, ông Quân vừa là người lính, vừa là người cứu thương giữa chiến trường. Trong những căn cứ bí mật, dưới những tán rừng đước, rừng tràm, ông cùng đồng đội băng bó vết thương cho thương binh, giành giật sự sống từ tay tử thần trong điều kiện thiếu thốn đủ bề: thuốc men khan hiếm, dụng cụ thô sơ, nhưng trên hết là tấm lòng và trách nhiệm của người chiến sĩ cách mạng.
Cuối năm 1972, ông được chuyển sang công tác hành chính – văn phòng, góp phần đảm bảo thông tin, hồ sơ, mệnh lệnh được thông suốt trong điều kiện chiến tranh ác liệt. Dù ở vị trí nào, ông cũng hoàn thành nhiệm vụ bằng tinh thần tận tụy và kỷ luật cao.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Với những đóng góp trong kháng chiến, ông vinh dự được trao Huy chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba – phần thưởng ghi nhận cho những năm tháng tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho độc lập dân tộc.
Sau ngày thống nhất, năm 1976, ông được chuyển về công tác tại Tỉnh đội Cửu Long, tiếp tục phục vụ trong quân đội giữa thời bình nhưng còn muôn vàn khó khăn. Trên hành trình rèn luyện và phấn đấu, ngày 26 tháng 3 năm 1979, ông được kết nạp vào Đoàn Thanh niên, và đến ngày 9 tháng 9 năm 1982, ông vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam – dấu mốc thiêng liêng của đời người lính.
Cũng trong năm 1982, ông xuất ngũ, mang quân hàm Thiếu úy, tiếp tục công tác tại Tỉnh đội Cửu Long. Từ chiến trường đến công tác tổ chức, ông luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ: trung thành, tận tụy, liêm khiết và gương mẫu.
Năm 1987, ông được trao Huy chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Nhì, như một lời tri ân của Tổ quốc đối với những hy sinh thầm lặng suốt chặng đường dài. Đến năm 1994, ông giữ cương vị Phó Bí thư Chi bộ Đảng ủy Dân chính Đảng, tiếp tục cống hiến trên mặt trận xây dựng Đảng và hệ thống chính trị.
Năm 2000, ông nghỉ hưu, nhưng không nghỉ việc với cách mạng. Năm 2006, ông đảm nhiệm vai trò Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Đảng ủy Dân chính Đảng, trực thuộc Hội Cựu chiến binh tỉnh Trà Vinh. Ở vị trí ấy, ông trở thành điểm tựa tinh thần cho đồng đội cũ, là người giữ lửa truyền thống, giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và trách nhiệm công dân.
Với hơn nửa thế kỷ rèn luyện và cống hiến, ông vinh dự được trao Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng – phần thưởng cao quý ghi nhận cả một đời trung kiên với lý tưởng cách mạng.
Trở về đời thường, ông gác lại quá khứ trong quân ngũ, trở thành một người dân bình dị, nay đã nghỉ hưu và quây quần bên gia đình tại số nhà 118/22, Trương Văn Kỉnh, khóm 3, phường Trà Vinh, tỉnh Trà Vinh. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng hoa lửa vẫn còn nguyên trong ông – như một phần máu thịt không thể tách rời.
Cuộc đời ông Nguyễn Hồng Quân không có những chiến công được kể bằng con số, nhưng lại được viết nên bằng sự bền bỉ, hy sinh và lòng trung thành son sắt. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ký ức về một thế hệ “xếp bút nghiên lên đường cứu nước” vẫn còn đó, lặng lẽ mà thiêng liêng, như ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng những người đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.



