CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG NGUYỄN THÀNH ĐÔ (Sinh năm 1955)
**CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG NGUYỄN THÀNH ĐÔ (Sinh năm 1955)** Ông Nguyễn Thành Đô sinh năm 1955, lớn lên giữa những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh. Mới hơn mười tuổi, ông đã thấy bom Mỹ nổ ngay ngoài cánh đồng trước nhà, thấy người dân chạy giặc tất tả trong khói lửa. Những ký ức đó sớm hun đúc trong cậu bé nhỏ thó một tinh thần gan góc, mạnh mẽ và giàu lòng yêu nước.

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG NGUYỄN THÀNH ĐÔ (Sinh năm 1955)Ông Nguyễn Thành Đô sinh năm 1955, lớn lên giữa những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh. Mới hơn mười tuổi, ông đã thấy bom Mỹ nổ ngay ngoài cánh đồng trước nhà, thấy người dân chạy giặc tất tả trong khói lửa. Những ký ức đó sớm hun đúc trong cậu bé nhỏ thó một tinh thần gan góc, mạnh mẽ và giàu lòng yêu nước.Năm 1970, mới 15 tuổi, không đợi ai kêu gọi, ông Thành Đô xin gia nhập lực lượng du kích xã. Tuổi trẻ nhưng gan lì, ông được giao nhiệm vụ: Canh gác, đặt chông, rải mìn; Đi tuần ban đêm; Bảo vệ đường dây liên lạc của cách mạng; Nắm tình hình địch trong các xóm ấp. Những đêm đi tuần, chỉ có ánh trăng lờ mờ và tiếng gió thổi qua ruộng, ông cùng đồng đội vừa đi, vừa áp sát mặt đất nghe từng tiếng động lạ. Lúc đó, ông chỉ sợ một điều: “mình sơ suất sẽ làm hại cả đội.”Nhận thấy khả năng chiến đấu tốt, năm 1970–1971 ông được điều lên địa phương quân. Đây là lực lượng phải đối mặt trực tiếp với các cuộc càn quét của địch. Ông tham gia: Chặn đường tuần tra; Giữ chốt trong các đợt đánh giáp lá cà; Bảo vệ hành lang giao liên; Tấn công các mục tiêu nhỏ trong vùng giằng co. Chỉ trong vài năm, chàng thanh niên gầy gò ngày nào đã trở thành một chiến sĩ bản lĩnh, bình tĩnh trước tiếng súng, tiếng pháo.Năm 1972, ông được phân công làm Trưởng đoàn Cảnh sát (lực lượng an ninh – bảo vệ cơ sở cách mạng ở địa phương).Công việc này đòi hỏi sự mưu trí, kín đáo nhưng cũng vô cùng nguy hiểm: Phát hiện chỉ điểm; Bảo vệ cán bộ lãnh đạo; Điều tra các vụ địch phá hoại trong dân; Giữ vững an ninh cho các ấp căn cứ. Ở tuổi 17, ông đã mang trọng trách mà nhiều người trưởng thành cũng khó đảm đương.Năm 1973 là dấu mốc lớn trong cuộc đời chiến đấu của ông Nguyễn Thành Đô.Ông tham gia nhiều trận đánh trong khu vực, nổi bật nhất là:• Đánh đồn Hạnh MỹMột đêm mưa nặng hạt, ông cùng tổ chiến đấu bí mật áp sát đồn. Khi mìn nổ, cả đội xung phong tràn vào. Ông Đô là người mở đường, giữ nhiệm vụ đánh vào cửa sau, chia lửa cho đồng đội.• Trận Ấp Nhì và Ấp NhứtHai ấp này là nơi địch thường tập trung lực lượng bảo an. Ông cùng đơn vị: Tấn công bất ngờ, phá hệ thống thông tin liên lạc, rút lui nhanh trước khi địch tăng viện. Dù còn trẻ, ông đã thể hiện sự táo bạo, dứt khoát và cực kỳ bình tĩnh trong những tình huống căng thẳng.Sau khi đất nước thống nhất, năm 1977 ông được tín nhiệm bầu làm Bí thư ấp Ba.Trong thời bình, ông lại đối mặt những “trận chiến” khác: Vận động dân khôi phục sản xuất; Huy động xây cầu, đắp đường; Hỗ trợ người nghèo, gia đình chính sách; Giữ gìn an ninh trật tự ấp.Ông sống giản dị, gần gũi, luôn nói câu quen thuộc:“Thời chiến đánh giặc, thời bình đánh nghèo.”Một đời cống hiến – một tấm gương sángVới những đóng góp trong chiến tranh và thời bình, Nhà nước trao tặng ông Huy chương Kháng chiến hạng II – phần thưởng ghi nhận tinh thần kiên trung của một người lính trưởng thành từ tuổi thiếu niên.Nhưng ông luôn khiêm tốn nói:“Tôi chỉ là một trong bao nhiêu người đã sống và chiến đấu cho quê hương.”Trong lòng đồng đội và bà con ấp Ba, ông Nguyễn Thành Đô mãi là hình ảnh:• Thanh niên gan dạ của năm 1970• Người chiến sĩ trẻ xông pha nơi tuyến lửa• Người cán bộ hiền lành, trách nhiệm trong thời bình#cauchuyenthoihoalua#tuhaovietnam#tuoitrevinhlon
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



