Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG NGUYỄN VĂN CƯ

Ông Nguyễn Văn Cư, tổ 14, phường Tân Phong – một trong những đảng viên thế hệ đầu tiên lên công tác tại Lai Châu – là một trong những nhân chứng sống tiêu biểu – một người đã đi trọn hành trình từ những ngày cách mạng sục sôi, qua chiến tranh ác liệt đến hôm nay yên bình, đổi thay.

Lai Châu12/02/2026Chi đoàn trường mầm non Hoa Hồng (trường mầm non Hoa Hồng phường Tân Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa nhịp sống yên bình của Lai Châu hôm nay, khi những con đường nối dài qua núi rừng, bản làng trù phú, cuộc sống người dân êm đềm và ổn định, ít ai còn hình dung được rằng mảnh đất biên cương này từng trải qua những năm tháng chiến tranh, gian khó và đầy thử thách. Sự bình yên hiện tại chính là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và sự cống hiến thầm lặng của bao thế hệ đi trước. Trong dòng chảy lịch sử ấy, có những con người lặng lẽ góp phần làm nên bình yên cho mảnh đất này. Ông Nguyễn Văn Cư, tổ 14, phường Tân Phong – một trong những đảng viên thế hệ đầu tiên lên công tác tại Lai Châu – là một trong những nhân chứng sống tiêu biểu – một người đã đi trọn hành trình từ những ngày cách mạng sục sôi, qua chiến tranh ác liệt đến hôm nay yên bình, đổi thay.

Năm 1945, ông Cư cùng bà con nhân dân tham gia phá kho thóc Nhật

Dù đã ngoài 90 tuổi, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, nhưng ký ức về những năm tháng cống hiến vẫn vẹn nguyên trong ông. Từng sự kiện, từng địa danh, từng đồng đội đã ngã xuống… tất cả như mới chỉ hôm qua. Những dấu mốc cách mạng trong cuộc đời ông bắt đầu rất sớm. Năm 1945, khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, ông Cư khi ấy còn rất trẻ nhưng đã sớm giác ngộ tinh thần yêu nước. Ông cùng bà con nhân dân tham gia phá kho thóc Nhật để giành lại lương thực cứu đói, góp phần cứu sống hàng nghìn người trong nạn đói khủng khiếp năm ấy. Trong ký ức của ông, đó là những ngày cả dân tộc chung một ý chí, một niềm tin sắt son vào Đảng và Bác Hồ.

Ông Cư xúc động nhớ lại: “Cách mạng Tháng Tám là dấu mốc không thể nào quên. Khi ấy, bà con mình một lòng theo tiếng gọi của Đảng, đoàn kết đứng lên giành chính quyền. Tinh thần ấy xuất phát từ lòng yêu nước, từ khát vọng được sống trong độc lập, tự do.”

Chính tinh thần đó đã thôi thúc người thanh niên Nguyễn Văn Cư hòa vào dòng người hừng hực khí thế xuống đường, tiếp lửa cho phong trào yêu nước tại Hà Nội, đặt nền móng cho con đường cách mạng sau này.

Năm 1953, trước yêu cầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông Cư trực tiếp cầm súng lên đường nhập ngũ. Những năm tháng quân ngũ đã đưa ông đi qua nhiều chiến trường ác liệt như Điện Biên, Thái Nguyên, Tuyên Quang, Phú Thọ…. Mỗi địa danh là một trang ký ức không thể phai mờ – nơi có những trận đánh cam go, những đêm hành quân xuyên rừng, những đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 là niềm tự hào lớn lao trong cuộc đời người lính Nguyễn Văn Cư.

Sau chiến thắng vang dội “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, ông cùng đơn vị trở về tiếp quản Thủ đô Hà Nội. Đơn vị của ông vinh dự được giao nhiệm vụ tiếp quản những vị trí chiến lược quan trọng như sân bay Gia Lâm, sân bay Cát Bi – góp phần giữ vững an ninh, trật tự trong những ngày đầu hòa bình lập lại ở miền Bắc.

Nhưng với tinh thần xung phong của người đảng viên trẻ, ông Nguyễn Văn Cư không chọn con đường an nhàn. Khi Đảng và Nhà nước kêu gọi cán bộ, chiến sĩ lên công tác tại các tỉnh miền núi, biên giới còn nhiều khó khăn, ông đã tình nguyện lên Lai Châu – nơi khi ấy vẫn còn âm ỉ tiếng súng, thổ phỉ hoành hành, đời sống đồng bào vô cùng khó khăn, thiếu thốn.

Tại Lai Châu, ông Cư cùng đồng đội tham gia tiễu phỉ, giữ vững an ninh vùng cao, bảo vệ cuộc sống bình yên cho nhân dân các dân tộc. Không chỉ cầm súng, ông còn trực tiếp xuống bản, vận động đồng bào tin tưởng vào chính quyền cách mạng, xóa bỏ hủ tục lạc hậu, từng bước ổn định cuộc sống. Những con đường đầu tiên được mở, những cơ sở chính quyền sơ khai được xây dựng, tất cả đều in dấu mồ hôi, công sức và cả máu xương của thế hệ đi trước. Dù ở bất cứ cương vị nào, ông luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, sống giản dị, mẫu mực, được đồng chí, đồng đội và nhân dân tin yêu, kính trọng.

Ông Nguyễn Văn Cư gắn bó trọn đời với mảnh đất Lai Châu, trở thành một trong những đảng viên thế hệ đầu tiên đặt nền móng cho sự phát triển của địa phương.

Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, Lai Châu đang từng ngày đổi mới, ông Cư an nhiên sống giữa con cháu, trong căn nhà nhỏ nhưng ấm áp nghĩa tình. Ông luôn dặn dò con cháu: “Cách mạng Tháng Tám năm 1945 và các cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ… không chỉ là mốc son của lịch sử dân tộc, mà còn là khởi đầu cho một chặng đường đấu tranh lâu dài, gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang của nhân dân ta. Hòa bình có được hôm nay là kết tinh của máu xương, nước mắt và lòng kiên trung của biết bao thế hệ cha anh – những người đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng ra trận, bám trụ nơi chiến trường ác liệt, nơi biên cương xa xôi, âm thầm cống hiến cả cuộc đời cho Tổ quốc. Trong dòng chảy lịch sử hào hùng ấy, những người lính, người đảng viên như ông Cư chỉ có một lựa chọn duy nhất: dấn thân, cống hiến và kiên trì đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Bởi vậy, mỗi người Việt Nam hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, giữ gìn thành quả cách mạng, tiếp nối truyền thống anh hùng của dân tộc bằng những việc làm thiết thực, chung tay xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.”

Những buổi chiều yên tĩnh, ông thường kể lại câu chuyện thời hoa lửa cho con cháu nghe – không phải để nhắc lại gian khổ, mà để truyền lửa truyền thống, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của độc lập, tự do hôm nay.

Câu chuyện thời hoa lửa của ông Nguyễn Văn Cư không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà là biểu tượng sống động cho một thế hệ cách mạng kiên trung, dám hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc cá nhân vì độc lập dân tộc và tương lai đất nước. Đó chính là sợi dây kết nối thiêng liêng giữa quá khứ hào hùng và hiện tại đang tiếp nối – để những giá trị lịch sử mãi được gìn giữ và lan tỏa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn