Câu chuyện thời hoa lửa của ông Nguyễn Văn Đua sinh năm 1941
Câu chuyện thời hoa lửa của ông Nguyễn Văn Đua Ông Nguyễn Văn Đua sinh năm 1941, lớn lên giữa thời điểm đất nước đầy biến động. Từ khi còn trẻ, ông đã bước vào con đường đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng tự hào: con đường của những người sống vì Tổ quốc.

Câu chuyện thời hoa lửa của ông Nguyễn Văn Đua
Ông Nguyễn Văn Đua sinh năm 1941, lớn lên giữa thời điểm đất nước đầy biến động. Từ khi còn trẻ, ông đã bước vào con đường đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng tự hào: con đường của những người sống vì Tổ quốc.Năm 20 tuổi, ông rời mái nhà nhỏ, rời ruộng đồng và cha mẹ già để đến công trường xã Mỹ Long. Công việc khi ấy nặng nhọc và thiếu thốn, nhưng ông luôn coi đó là nhiệm vụ vinh dự.Công trường Mỹ Long lúc bấy giờ là nơi xây dựng các công trình phục vụ kháng chiến và đời sống nhân dân: kênh mương, đường giao liên, kho chứa lương thực… Mỗi khối đất đắp lên, mỗi mét đường mở ra đều được đánh đổi bằng mồ hôi và cả hiểm nguy từ bom đạn rình rập.Ông từng làm việc từ tờ mờ sáng đến tối mịt. Có những ngày tiếng máy bay địch rền trên đầu, mọi người phải chui vội xuống hầm, rồi khi yên lặng lại tiếp tục công việc chưa xong. Ông luôn bảo:"Công trường là nơi rèn mình thành người. Mệt, nhưng lòng thì sáng."Năm 1967, khi tình hình chiến sự ngày một ác liệt, ông được điều về làm công tác thông tin cho ấp. Công việc tưởng như chỉ là truyền tin, đưa báo cáo, nhưng thực tế nguy hiểm không kém tiền tuyến.Mỗi ngày, ông phải di chuyển qua nhiều con đường, bờ đê, rạch nhỏ, mang theo tin tức, chỉ thị của cấp trên hoặc chuyển lời giữa các tổ chức bí mật trong ấp. Địch theo dõi sát sao, lục soát bất kể ngày đêm. Chỉ một lời nói lỡ, một tờ giấy rơi không đúng lúc là có thể mất mạng hoặc liên lụy cả nhiều người.Ông ghi nhớ từng lối mòn, từng bụi tre, từng nhà dân sẵn lòng che chở. Điều quý nhất trong ký ức của ông là sự tin tưởng lẫn nhau giữa người dân và người làm cách mạng:"Mỗi tin tôi mang đi, mỗi lời nhắn tôi chuyển đều có thể cứu được người, cứu được xóm làng. Nghĩ vậy mà bước chân không bao giờ chùn."Những đóng góp của ông Nguyễn Văn Đua trong những năm tháng khốc liệt ấy đã được Nhà nước ghi nhận bằng Huy chương Kháng chiến hạng II. Nhưng với ông, tấm huy chương không phải là vật để khoe, mà là kỷ niệm của một thời mà ông và bao người khác đã sống hết lòng vì tự do của dân tộc.Ông vẫn nói với con cháu:"Thời đó ai cũng vì nước, tôi chỉ góp phần nhỏ bé thôi."Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, người cựu chiến sĩ năm nào tóc đã bạc, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng khi nhắc về những năm tháng đầy gian khổ mà tự hào. Đó là thời hoa lửa – nơi tuổi trẻ ông được thử thách, được hun đúc bằng lý tưởng và niềm tin vào ngày hòa bình.Câu chuyện đời ông nhắc nhở chúng ta rằng chiến thắng hôm nay không chỉ đến từ những trận đánh lớn, mà còn từ những người âm thầm làm công trường, làm thông tin, giữ từng nhịp sống của quê hương trong những năm tháng khói lửa.#cauchuyenthoihoalua#tuhaovietnam#tuoitrevinhlong
Chùm ảnh tư liệu
1 / 2
Ảnh tư liệu của bài viết.



