Bài viết

Câu chuyện Thời hoa lửa của ông Phàn A Rèn

Lào Cai15/12/2025Vù A Hồ (Đoàn xã Trịnh Tường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phàn A Rèn sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Tây Bắc, nơi mây quấn quanh sườn núi và những con suối ngày đêm róc rách. Tuổi thơ của ông gắn liền với nương ngô, bếp lửa và tiếng khèn gọi bạn mỗi độ xuân về. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, cuộc đời ông cũng rẽ sang một lối khác – lối của hoa lửa.

Năm ấy, ông vừa tròn đôi mươi. Theo tiếng gọi của Tổ quốc, Phàn A Rèn rời bản làng, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Từ một chàng trai quen phát nương, săn thú, ông trở thành người lính, học cách cầm súng, đào hầm, băng rừng vượt suối. Những bước chân đầu tiên còn bỡ ngỡ, nhưng ý chí thì chưa bao giờ lung lay.

Chiến trường nơi ông đi qua là những cánh rừng rậm rạp, những con đường mòn ngập bom đạn. Có những đêm hành quân trong mưa lạnh, áo quần ướt sũng, bụng đói cồn cào, nhưng ông và đồng đội vẫn lặng lẽ tiến lên. Bom rơi, đất đá tung mù, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Thế nhưng, trong tim người lính trẻ Phàn A Rèn khi ấy chỉ có một suy nghĩ giản dị: phải sống và chiến đấu để bản làng được yên bình.

Ông từng nhiều lần thoát chết trong gang tấc. Có lần, khi đang dẫn tổ trinh sát vượt suối, bom nổ ngay bên bờ, nước bắn cao như cột trời. Ông bị sức ép hất ngã, tai ù đặc, nhưng khi tỉnh lại, việc đầu tiên ông làm là gọi tên từng đồng đội. Với ông, tình đồng chí giữa chiến tranh còn quý hơn cả mạng sống.

Những năm tháng hoa lửa ấy đã rèn giũa ông trở thành người kiên cường, gan dạ. Khi chiến tranh kết thúc, ông Phàn A Rèn trở về bản với thân thể mang nhiều vết thương, nhưng ánh mắt thì vẫn sáng và ấm. Ông lại cầm cuốc lên nương, dựng lại mái nhà, kể cho con cháu nghe về một thời bom đạn để chúng hiểu giá trị của hòa bình hôm nay.

Giờ đây, mái tóc ông đã bạc trắng như sương núi. Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, giọng ông trầm lại, không phải để kể công, mà để nhắc nhở thế hệ sau rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn