Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa của ông Phù Sài

Lào Cai08/01/2026Bùi Thị Gấm (Đoàn xã Trịnh Tường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thôn Ná Đoong những năm ấy nằm nép mình dưới chân núi đá xám, quanh năm mây phủ. Con suối Pù Nặm chảy qua bản vẫn trong veo như chưa từng biết đến chiến tranh, nhưng lòng người thì không còn yên ả nữa.

Ông Phù Sài khi đó mới ngoài hai mươi, khỏe như cây sa mộc trên sườn núi. Ông là người dân tộc, lớn lên với nương ngô, bếp lửa và tiếng khèn gọi bạn tình mỗi độ xuân về. Nhưng “thời hoa lửa” đến, tiếng khèn phải nhường chỗ cho tiếng súng vọng từ xa, còn trai bản thì lần lượt khoác ba lô đi theo cách mạng.

Ngày lên đường, ông Phù Sài chỉ mang theo một con dao quắm, chiếc khăn chàm mẹ tự tay dệt và lời dặn:
“Đi đánh giặc thì phải sống cho ra người Ná Đoong, còn sống thì phải trở về.”

Ông làm liên lạc cho bộ đội. Đường rừng hiểm trở, bom đạn cày nát lối mòn, nhưng ông thuộc từng gốc cây, từng khe đá. Có đêm mưa rừng như trút, ông vẫn cõng công văn vượt suối, nước dâng đến ngực, lạnh cắt da. Một lần, bom nổ ngay sườn núi, đất đá vùi lấp lối đi, ông bị thương ở chân nhưng vẫn bò tiếp, vì “giấy chưa đến tay chỉ huy thì chưa được ngã xuống”.

Ná Đoong nhiều lần bị địch càn quét. Nhà cháy, lúa mất, nhưng dân bản giấu bộ đội trong hang đá, chia nhau từng nắm gạo. Ông Phù Sài vừa cầm súng, vừa là người nối lời động viên:
“Bản còn người thì bản còn, giặc không lấy được hồn mình đâu.”

Ngày hòa bình lập lại, ông trở về thôn với vết sẹo dài trên đùi và mái tóc đã điểm sương sớm hơn tuổi. Ná Đoong khi ấy chỉ còn nền nhà cũ, nhưng tiếng trẻ con khóc chào đời đã vang lên giữa khói bếp mới.

Giờ đây, mỗi chiều ngồi bên hiên nhà sàn, ông Phù Sài kể cho con cháu nghe chuyện cũ. Ông không nói nhiều về bom đạn, chỉ nhắc đi nhắc lại một điều giản dị:
“Hoa lửa rồi cũng tàn, nhưng nếu mình không giữ được bản làng thì chẳng còn gì để nhớ.”

Và Ná Đoong vẫn còn đó, bình yên dưới mây núi, như một chứng nhân lặng lẽ cho thời hoa lửa mà ông Phù Sài đã đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn