CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG PHÙNG XUÂN VIỆN

“Giữa những năm tháng bom đạn phủ kín núi rừng, có một thế hệ thanh niên đã lặng lẽ gửi lại tuổi xuân nơi hậu phương, mang theo niềm tin và lý tưởng để bước vào cuộc trường chinh vì độc lập, tự do của dân tộc.”
Cuối năm 1972, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, có một chàng trai vừa tròn mười tám tuổi đã lặng lẽ gác lại tuổi trẻ, học hành và ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng và Nhà nước. Đó là ông Phùng Xuân Viện, chiến sĩ thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 3 S60, Sư đoàn 305 – một trong những người con ưu tú của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.
Ngày ấy, ông đóng quân tại Hà Bắc (nay là Bắc Giang). Với tâm thế của một người đoàn viên thanh niên cộng sản, ông bước vào quân ngũ không chỉ bằng sức trẻ mà còn bằng niềm tin và lý tưởng cách mạng trong sáng. Hành trang của ông không nhiều, nhưng chứa đựng ý chí, lòng yêu nước và khát vọng cống hiến cho độc lập dân tộc.
Trên con đường hành quân, lời động viên của các cán bộ chính trị và đại đội trưởng đã trở thành kim chỉ nam cho người lính trẻ:
“Chúng ta hành quân vào miền Nam là đi bằng cái đầu, chứ không chỉ đi bằng chân tay.”
Đó không chỉ là lời nhắc nhở về chiến thuật, mà còn là bài học sâu sắc về trí tuệ, bản lĩnh và tinh thần chủ động của người chiến sĩ cách mạng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Những năm tháng hành quân dọc dãy Trường Sơn là quãng thời gian gian khổ nhưng đầy tự hào. Người lính trẻ phải vượt qua những đỉnh núi khúc khuỷu, những cánh rừng rậm rạp, đối mặt với bom đạn và sự truy quét của kẻ thù. Để bảo toàn lực lượng, các chiến sĩ phải ngụy trang, băng rừng, vượt chốt địch, sống trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Thế nhưng, trên mỗi bước đường, họ luôn nhận được sự đùm bọc, chở che của đồng bào các bản làng, tiếp thêm niềm tin và sức mạnh để tiếp tục tiến về phía trước.
Sau quá trình tiếp quản và đóng quân tại thị xã Tam Kỳ (nay thuộc Quảng Nam), đơn vị của ông tiếp tục nhận lệnh hành quân. Tháng 3 năm 1975, ông cùng đồng đội tiến vào Nha Trang, rồi tiếp tục thẳng tiến về Thành phố Hồ Chí Minh, góp phần làm nên thắng lợi lịch sử của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975 – ngày non sông liền một dải.
Nhìn lại chặng đường đã qua, ông luôn tự hào vì mình được sinh ra trong một gia đình yêu nước, được cha mẹ chăm lo học hành, được rèn luyện trong tổ chức Đoàn Thanh niên Cộng sản. Đối với ông, việc khoác lên mình màu áo lính không chỉ là vinh dự, mà còn là trách nhiệm lớn lao đối với Tổ quốc. Ông đã chiến đấu, phục vụ chiến đấu và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó.
Ông mong các cháu hiểu rõ hơn những chặng đường gian khổ mà cha anh đã đi qua, để trân trọng hòa bình, giữ gìn truyền thống cách mạng và nỗ lực trở thành những công dân tốt, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.



