Cựu chiến binh

'CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA' của ông Trương Sỹ Sung

Câu chuyện: Để non sông liền một dải

Nghệ An18/07/2026Lê Trần Việt Anh (11A6 -Trường THPT 1-5)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn còn nghe như tiếng pháo năm ấy vọng về giữa núi rừng Trường Sơn..."

Có những ký ức tưởng chừng đã lùi xa theo năm tháng, nhưng chỉ cần một lời nhắc, tất cả như sống dậy nguyên vẹn. Tiếng pháo, mùi khói súng, những con đường đất đỏ và hình bóng của đồng đội năm xưa vẫn in đậm trong tâm trí người chiến sĩ. Đó không chỉ là ký ức của một cuộc chiến, mà còn là ký ức của một thời tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng tất cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc. “Năm 1959, tôi cùng đơn vị hành quân theo tuyến đường Trường Sơn để vào chiến trường B2 – miền Đông Nam Bộ. Khi ấy, tuyến chi viện chiến lược vừa được mở. Chúng tôi biết con đường phía trước đầy hiểm nguy, nhưng không một ai chùn bước. Trong lòng mỗi người chỉ có một niềm tin: phải vào được chiến trường, phải góp sức giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước." Con đường Trường Sơn năm ấy không chỉ chuyên chở vũ khí, lương thực và lực lượng chi viện. Trên từng cung đường ấy còn chuyên chở khát vọng thống nhất non sông, niềm tin son sắt vào thắng lợi cuối cùng và ý chí không gì khuất phục được của những người con đất Việt. "Đoàn xe lặng lẽ nối nhau tiến về phía trước. Những chiếc xe tăng kéo pháo chầm chậm vượt qua những khúc cua giữa đại ngàn. Rừng Trường Sơn tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng động cơ hòa vào tiếng gió. Rồi bất ngờ... Địch phát hiện. Tiếng pháo 20 mm gầm lên dữ dội. Đạn từ hai bên đường trút xuống như xé nát cả cánh rừng. Đất đá bắn tung mù mịt." "Chúng tôi lập tức nằm rạp xuống hai bên đường. Đạn vẫn rít trên đầu, từng tiếng nổ dội vào vách núi. Lúc ấy, ai cũng sợ. Trước bom đạn, ai cũng hiểu sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc." "Nhưng điều chúng tôi sợ hơn cả là không hoàn thành nhiệm vụ." Chính trong những khoảnh khắc khốc liệt ấy, phẩm chất của người lính cách mạng càng tỏa sáng. Họ không phải là những con người không biết sợ, mà là những con người biết vượt lên nỗi sợ để đặt nhiệm vụ với Tổ quốc lên trên sự an nguy của bản thân. "Khi tiếng pháo thưa dần, chúng tôi lại đứng dậy. Phủi lớp đất đỏ trên vai áo, nhìn nhau rồi tiếp tục bước đi. Không ai nói một lời. Chúng tôi chỉ biết rằng con đường phía trước vẫn đang chờ."

Không có những lời hô vang hào hùng. Chỉ có những bước chân lặng lẽ nối tiếp nhau giữa đại ngàn Trường Sơn. Chính những bước chân bình dị ấy đã viết nên một trong những bản hùng ca vĩ đại nhất của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX. "Hành quân thêm một quãng, đơn vị đến khu vực sông Bạc. Muốn vào được chiến trường B2, phải vượt qua con sông ấy. Chúng tôi vừa xuống nước thì địch lại phát hiện. Tiếng súng lại vang lên." "Trong lúc chạy tránh hỏa lực, tôi bị ngã, chẹo chân. Đau đến mức không đứng dậy nổi. Tôi chỉ còn biết vừa bò, vừa cố gắng nhích từng chút một để lên được bờ. Lúc ấy, tôi không nghĩ đến mình nữa. Tôi chỉ mong đơn vị được an toàn." Giữa lằn ranh sinh tử, người chiến sĩ ấy vẫn chỉ nghĩ đến đồng đội, đến nhiệm vụ. Hình ảnh một người lính âm thầm bò trên bờ sông trong làn đạn không chỉ phản ánh sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn khắc họa sáng ngời tinh thần trách nhiệm, lòng quả cảm và đức hy sinh của Bộ đội Cụ Hồ. "May mắn thay, sau một hồi bắn phá, địch rút đi. Đơn vị chúng tôi không có thương vong về người. Chúng tôi lại tiếp tục hành quân. Tiếp tục tiến vào chiến trường B2." Đối với người lính Trường Sơn, mỗi lần vượt qua bom đạn không phải là điểm kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một chặng đường gian khổ khác. Con đường vào Nam vẫn còn dài, nhưng ý chí tiến về phía trước chưa bao giờ vơi cạn. "Đến chiến trường B2, trong một lần đi công tác, đơn vị lại bị địch phát hiện và tấn công. Những tình huống như thế xảy ra nhiều lần trong suốt những năm tháng chiến đấu. Chúng tôi luôn giữ vững tinh thần, bình tĩnh xử trí để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ." Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức ấy vẫn sống mãi trong trái tim người cựu chiến binh. Mỗi câu chuyện được kể lại hôm nay không chỉ giúp chúng ta hình dung về sự khốc liệt của chiến trường năm xưa, mà còn nhắc nhở rằng nền hòa bình, độc lập và thống nhất của dân tộc đã được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu xương và tuổi xuân của lớp lớp cha anh.

Lắng nghe câu chuyện ấy, chúng ta càng thêm tự hào về truyền thống quật cường của dân tộc Việt Nam; càng thêm biết ơn những người đã dành trọn tuổi trẻ để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Và hơn hết, đó là lời nhắn gửi đến thế hệ hôm nay: hãy sống xứng đáng với những hy sinh ấy, tiếp nối ngọn lửa yêu nước, gìn giữ hòa bình và chung tay xây dựng một Việt Nam hùng cường, phồn vinh, để những "Câu chuyện thời hoa lửa" mãi mãi là nguồn sức mạnh tinh thần cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn