Câu chuyện thời hoa lửa của thương binh nặng Lê Văn Cần
Những năm tháng đầu quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ không kể xiết. Hành quân băng rừng, lội suối, đói rét và sốt rét rừng luôn rình rập. Nhưng người lính trẻ Lê Văn Cần chưa bao giờ lùi bước. Ông chiến đấu bằng tất cả sức lực và niềm tin của mình, luôn có mặt ở những nơi ác liệt nhất, nơi đồng đội cần một người xung phong đi trước.
Lê Văn Cần sinh năm 1937, trong một gia đình nông dân nghèo, nơi cuộc sống gắn liền với ruộng đồng, bùn đất và những mùa mưa nắng thất thường. Tuổi thơ của ông trôi qua trong thiếu thốn, nhưng cũng sớm thấm thía nỗi đau mất nước, cảnh làng quê bị giày xéo bởi bom đạn và những cuộc càn quét tàn khốc.
Năm 1961, khi vừa tròn hai mươi bốn tuổi, Lê Văn Cần tình nguyện nhập ngũ. Ngày khoác ba lô rời làng, ông chỉ mang theo vài bộ quần áo, một lá thư của mẹ và một lời hẹn thầm lặng: đi là để bảo vệ quê hương, dù có phải đánh đổi cả tuổi xuân.
Những năm tháng đầu quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ không kể xiết. Hành quân băng rừng, lội suối, đói rét và sốt rét rừng luôn rình rập. Nhưng người lính trẻ Lê Văn Cần chưa bao giờ lùi bước. Ông chiến đấu bằng tất cả sức lực và niềm tin của mình, luôn có mặt ở những nơi ác liệt nhất, nơi đồng đội cần một người xung phong đi trước.
Trong một trận chiến dữ dội, giữa làn bom pháo trút xuống như mưa, Lê Văn Cần bị thương nặng. Mảnh đạn găm sâu vào cơ thể, để lại những vết thương không bao giờ lành hẳn. Đồng đội cáng ông rời trận địa trong gang tấc, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Có những lúc tưởng chừng không qua khỏi, nhưng chính ý chí của người lính đã níu ông trở lại với cuộc đời.
Từ đó, Lê Văn Cần trở thành thương binh nặng. Chiến tranh đã lấy đi của ông một phần thân thể, nhưng không thể lấy đi lòng yêu nước và phẩm chất người lính. Trong những ngày điều trị, dù đau đớn triền miên, ông vẫn động viên đồng đội, vẫn dõi theo từng tin chiến thắng từ mặt trận, ánh mắt sáng lên mỗi khi nghe nhắc đến hai chữ “độc lập”.
Ngày trở về quê hương, Lê Văn Cần không còn khỏe mạnh như thuở ra đi. Dáng đi chậm chạp, cơ thể mang nhiều di chứng, nhưng trong ông là một tinh thần không bao giờ gục ngã. Ông tiếp tục sống, lao động, nuôi dạy con cháu bằng chính nghị lực của mình, trở thành tấm gương về sự kiên cường cho cả xóm làng.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, những vết sẹo trên thân thể Lê Văn Cần vẫn còn đó – như những dấu mốc của lịch sử. Đó không chỉ là nỗi đau của riêng ông, mà là minh chứng cho một thế hệ đã hy sinh một phần máu thịt để đất nước được trọn vẹn hòa bình.



