CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: CUỘC HÀNH QUÂN CỦA ĐỘI DU KÍCH BA TƠ SAU KHỞI NGHĨA
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: CUỘC HÀNH QUÂN CỦA ĐỘI DU KÍCH BA TƠ SAU KHỞI NGHĨA
Ba Tơ, tháng 3 năm 1945 – giữa núi rừng Trường Sơn
Sau thắng lợi của cuộc Khởi nghĩa Ba Tơ ngày 11 tháng 3 năm 1945, chính quyền cách mạng vừa được thành lập thì một thử thách mới lại đến.
Địch có thể quay trở lại bất cứ lúc nào.
Giữa lúc tình hình còn nhiều biến động, những người cách mạng Ba Tơ hiểu rằng: muốn giữ được thành quả khởi nghĩa, phải nhanh chóng bảo toàn lực lượng, rời khỏi châu lỵ, tìm một căn cứ an toàn để xây dựng lực lượng lâu dài.
Chiều ngày 14 tháng 3, những bước chân đầu tiên bắt đầu rời Ba Tơ.
Đó không phải là một cuộc hành quân với quân trang đầy đủ, cũng chẳng có con đường rộng mở phía trước. Trước mắt 28 chiến sĩ là núi rừng hiểm trở, những con dốc cheo leo và một tương lai chưa biết trước.
Họ hành quân về phía núi Cao Muôn.
Trên đường đi, tại Hang Én dưới chân núi Cao Muôn, Đội du kích Ba Tơ tổ chức lễ tuyên thệ. Giữa núi rừng, trước lá cờ cách mạng, 28 chiến sĩ cùng hướng về Tổ quốc và tuyên thệ “Hy sinh vì Tổ quốc”. (Bảo tàng Lịch sử Quốc gia)
Lời tuyên thệ ấy không dài, nhưng trở thành điểm tựa tinh thần cho cả đội trong những ngày tháng gian khổ phía trước.
Sáng hôm sau, cuộc hành quân tiếp tục.
Đường lên Cao Muôn quanh co, dốc cao, rừng núi hiểm trở. Những người lính trẻ vừa đi vừa phải giữ bí mật, bảo toàn lực lượng. Họ không chỉ mang theo hành trang của người chiến sĩ, mà còn mang theo niềm tin vào một ngày đất nước được độc lập.
Đến vùng căn cứ, công việc đầu tiên của đội không phải là nghỉ ngơi.
Họ bắt tay ngay vào xây dựng căn cứ, tổ chức luyện tập và củng cố lực lượng. Đồng thời, các chiến sĩ tìm cách gần gũi, tuyên truyền, vận động đồng bào trong vùng, xây dựng tình đoàn kết giữa cán bộ cách mạng với nhân dân. (C12balebt)
Giữa núi rừng Cao Muôn, cuộc sống của đội vô cùng thiếu thốn. Lương thực khó khăn, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt. Nhưng gian khổ không làm những người lính ấy chùn bước.
Mỗi ngày, họ vừa rèn luyện, vừa học cách tổ chức lực lượng, vừa tìm hiểu địa hình và xây dựng cơ sở trong nhân dân.
Từ một đội quân nhỏ bé ra đời sau cuộc khởi nghĩa, Đội du kích Ba Tơ từng bước trưởng thành.
Có những ngày hành quân từ sáng sớm đến tối muộn. Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng gió núi và tiếng suối chảy, những người chiến sĩ vẫn nhắc nhau phải giữ vững niềm tin.
Họ hiểu rằng cuộc khởi nghĩa Ba Tơ mới chỉ là bước khởi đầu.
Một cuộc chiến đấu lớn hơn đang ở phía trước.
Sau thời gian xây dựng lực lượng ở vùng núi, Đội du kích Ba Tơ tiếp tục phát triển và tiến về đồng bằng, xây dựng căn cứ tại Vĩnh Sơn và Núi Lớn. Lực lượng ngày càng lớn mạnh, sau đó phát triển thành hai đại đội Phan Đình Phùng và Hoàng Hoa Thám, góp phần quan trọng vào phong trào cách mạng và Tổng khởi nghĩa Tháng Tám năm 1945 ở Quảng Ngãi. (Vietnam+ (VietnamPlus))
Nhìn lại cuộc hành quân năm ấy, điều đáng nhớ không chỉ là những con đường rừng mà 28 chiến sĩ đã đi qua.
Đó là cuộc hành quân của niềm tin.
Từ Ba Tơ, họ đi vào núi rừng Cao Muôn để giữ lấy ngọn lửa cách mạng.
Từ Cao Muôn, ngọn lửa ấy lại lan xuống đồng bằng.
Và từ những bước chân nhỏ bé của 28 chiến sĩ năm xưa, một lực lượng cách mạng ngày càng lớn mạnh, góp phần viết nên mùa Thu Tháng Tám lịch sử của Quảng Ngãi.
Giữa đại ngàn Cao Muôn hôm nay, những con đường xưa có thể đã phủ màu thời gian. Nhưng ký ức về cuộc hành quân của Đội du kích Ba Tơ vẫn còn đó – như dấu chân của một thế hệ đã đi qua gian khổ để mở đường cho ngày độc lập.
Đó chính là một trang đẹp của “Thời hoa lửa” Ba Tơ – nơi tuổi trẻ, lòng yêu nước và niềm tin cách mạng đã hòa vào núi rừng để làm nên lịch sử.



