Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ 

Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ khốc liệt nhất, có một câu chuyện về "vị Bộ trưởng lội suối băng rừng" đã trở thành huyền thoại trong lòng quân dân miền Nam. Đó là hành trình cuối cùng của Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch – một trí thức lớn đã đổi áo choàng trắng lấy màu áo lính để đi vào vùng lửa đạn.Năm 1968, khi cuộc chiến đang ở giai đoạn cam go, dù tuổi đã gần 60 và sức khỏe suy giảm do nhiều năm hoạt động gian khổ, Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch vẫn quyết tâm thực hiện một chuyến đi không tưởng: v

Gia Lai09/05/2026LIÊN CHI ĐOÀN KHOA TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG & QUẢN TRỊ KINH DOANH (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ khốc liệt nhất, có một câu chuyện về "vị Bộ trưởng lội suối băng rừng" đã trở thành huyền thoại trong lòng quân dân miền Nam. Đó là hành trình cuối cùng của Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch – một trí thức lớn đã đổi áo choàng trắng lấy màu áo lính để đi vào vùng lửa đạn.Năm 1968, khi cuộc chiến đang ở giai đoạn cam go, dù tuổi đã gần 60 và sức khỏe suy giảm do nhiều năm hoạt động gian khổ, Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch vẫn quyết tâm thực hiện một chuyến đi không tưởng: vượt dãy Trường Sơn vào chiến trường B. Nhiều đồng chí lãnh đạo lo lắng cho sức khỏe của ông, nhưng ông chỉ cười hiền hậu: "Dân mình đang khổ, anh em mình đang ngã xuống vì bệnh tật, tôi không thể ngồi yên ở Thủ đô".Vậy là, với chiếc gậy tre và chiếc túi cứu thương cũ kỹ, vị Bộ trưởng Bộ Y tế đã đi bộ ròng rã nhiều tháng trời dọc theo con đường mòn Hồ Chí Minh. Có những đoạn đường đèo dốc dựng đứng, hơi thở đứt quãng, nhưng cứ nghe tin có dịch bệnh hay thương binh cần cứu chữa, đôi mắt ông lại rực sáng lạ thường. Ông đến với các lán trại giữa rừng sâu, trực tiếp cầm tay thăm khám cho từng chiến sĩ, dạy anh em cách phòng sốt rét, cách vệ sinh nguồn nước.Vào đến chiến trường Tây Ninh – vùng đất bị cày xới bởi bom B-52 và chất độc hóa học, ông không nghỉ ngơi mà lao ngay vào tâm điểm của các ổ dịch. Giữa những cơn mưa rừng xối xả và tiếng đại bác gầm rú đêm ngày, "ông tiên y tế" ấy vẫn miệt mài bên bàn mổ, dưới ánh đèn dầu leo lét trong địa đạo. Ông quên ăn, quên ngủ, hiến dâng những giọt sức lực cuối cùng để giật lại sự sống cho đồng đội từ tay tử thần.Ngày 7 tháng 11 năm 1968, giữa chiến trường Tây Ninh khói lửa, vị Bộ trưởng kính yêu đã ngã xuống. Ông ra đi không phải vì bom đạn kẻ thù, mà vì sự kiệt sức và cơn sốt ác tính sau những ngày xả thân cứu trợ nhân dân. Ông nằm lại giữa đại ngàn, khi ước nguyện được nhìn thấy ngày đất nước thống nhất vẫn còn dang dở.Câu chuyện thời hoa lửa của Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch không có những chiến công rầm rộ bằng súng đạn, nhưng nó được viết nên bằng sự thấu cảm tận cùng và một trái tim yêu nước vô bờ bến. Ông đã biến y đức thành vũ khí, biến tình thương thành sức mạnh, và biến cuộc đời mình thành một bản anh hùng ca bất tử về sự dấn thân của người trí thức Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn