Cựu chiến binh

câu chuyện thời hoa lửa cựu chiến binh Bùi Đình Cự

Trong những năm tháng “hoa lửa” của chiến tranh, khi đất nước còn chìm trong khói bom, làng Đồng Kỳ thuộc Bắc Ninh đã tiễn biết bao người con lên đường. Trong số đó có cựu chiến binh Bùi Đình Cự — một con người bình dị nhưng mang trong mình ý chí kiên cường của người lính.

17/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Đình Cự sinh ra trong một gia đình nông dân. Tuổi thơ của ông gắn với ruộng đồng, với những ngày lao động vất vả nhưng đầm ấm. Khi chiến tranh lan rộng, tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc ông lên đường nhập ngũ, rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ. Những ngày trong quân ngũ là chuỗi thử thách liên tiếp. Ông cùng đồng đội hành quân qua nhiều vùng địa hình khắc nghiệt, từ rừng sâu đến đồi núi. Thiếu thốn lương thực, thời tiết khắc nghiệt, bệnh tật và bom đạn luôn rình rập. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần người lính được tôi luyện. Một kỷ niệm mà ông Cự không bao giờ quên là trong một trận đánh lớn, khi đơn vị của ông bị dồn vào thế khó. Đạn pháo trút xuống liên hồi, khói lửa bao trùm. Trong lúc hỗn loạn, một đồng đội bị thương nặng nằm giữa trận địa. Không do dự, ông lao ra giữa làn đạn, kéo người đồng đội về phía sau. Hành động ấy diễn ra trong khoảnh khắc nhưng đòi hỏi sự dũng cảm và quyết tâm phi thường. Chiến tranh cũng để lại những mất mát sâu sắc. Ông đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống, những người từng cùng ông chia sẻ từng bữa ăn, từng câu chuyện về quê nhà. Những ký ức ấy trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời ông. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về Đồng Kỳ với những vết thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Cuộc sống thời hậu chiến không dễ dàng, nhưng ông không cho phép mình gục ngã. Ông bắt đầu lại bằng những công việc giản dị, chăm chỉ lao động để xây dựng cuộc sống mới. Ông tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, đóng góp cho phong trào của hội cựu chiến binh. Người dân trong làng quý mến ông không chỉ vì quá khứ chiến đấu, mà còn vì sự chân thành và tinh thần trách nhiệm. Ông Cự thường dặn con cháu rằng: “Chiến tranh đã qua, nhưng phải luôn nhớ những gì đã mất để biết trân trọng những gì đang có.” Những lời nói giản dị ấy chứa đựng cả một cuộc đời trải nghiệm. Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Bùi Đình Cự vẫn giữ cho mình sự điềm đạm và bản lĩnh của một người lính. Những buổi chiều yên bình nơi làng quê Đồng Kỳ, ông thường ngồi lặng, ánh mắt xa xăm như đang nhớ về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình giữa khói lửa. Câu chuyện về ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là hình ảnh của cả một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa — những con người đã hy sinh, cống hiến để hôm nay quê hương được bình yên, đất nước được phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn