Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa – Cựu chiến binh Hà Văn Phong

Đồng Kỳ – mảnh đất bình dị của vùng Kinh Bắc, nơi những con người chân chất đã góp phần làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc. Trong số những người con ấy có ông Hà Văn Phong – một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng “hoa lửa” với biết bao gian nan, thử thách và ký ức không thể nào quên.

Bắc Ninh14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng Kỳ – mảnh đất bình dị của vùng Kinh Bắc, nơi những con người chân chất đã góp phần làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc. Trong số những người con ấy có ông Hà Văn Phong – một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng “hoa lửa” với biết bao gian nan, thử thách và ký ức không thể nào quên.

Ông Phong sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông là những ngày theo cha ra đồng, chân lấm tay bùn, là những buổi chiều nghe tiếng sáo diều vi vu trên cánh đồng lúa. Nhưng chiến tranh đã sớm phủ bóng lên cuộc sống yên bình ấy. Những đợt sơ tán, những lần đào hầm trú ẩn đã trở thành một phần ký ức tuổi thơ của ông.

Khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông Hà Văn Phong viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Với ông, đó là trách nhiệm của một người con đối với đất nước. Ngày lên đường, ông không mang theo nhiều hành trang, chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.

Những ngày huấn luyện đầu tiên đã rèn giũa ông từ một chàng trai nông dân trở thành người lính kiên cường. Ông học cách sử dụng súng, cách hành quân trong rừng, cách đối phó với những tình huống bất ngờ. Những bài tập khắc nghiệt khiến cơ thể mỏi mệt, nhưng cũng làm ý chí trở nên vững vàng hơn.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Trung – nơi bom đạn ác liệt không kém bất cứ chiến trường nào. Những ngày hành quân gian khổ, những cơn sốt rét rừng hành hạ, những bữa ăn thiếu thốn… tất cả đã trở thành thử thách mà ông và đồng đội phải vượt qua.

Ông Phong nhớ rõ những đêm hành quân xuyên rừng. Không ánh đèn, không tiếng nói, chỉ có tiếng bước chân khe khẽ và nhịp thở gấp gáp. Mỗi người lính đều hiểu rằng, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của ông là trận đánh giữ chốt trên một ngọn đồi chiến lược. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ bám trụ, không để địch chiếm lại vị trí. Địch liên tục tổ chức tấn công, pháo kích dồn dập khiến mặt đất rung chuyển.

Trong những ngày ấy, cuộc sống của người lính chỉ gói gọn trong những hầm hào chật hẹp. Đất đá, khói bụi phủ kín người. Có lúc thiếu nước nghiêm trọng, mỗi người chỉ được chia vài ngụm nhỏ để cầm cự. Nhưng không ai rời vị trí.

Trong một đợt tấn công ác liệt, một quả pháo rơi gần hầm của ông. Sức ép khiến ông choáng váng, tai ù đi, đất đá vùi lấp một phần cơ thể. Khi tỉnh lại, ông phát hiện mình bị thương, nhưng vẫn cố gắng bò ra khỏi hầm để tiếp tục chiến đấu.

Cảnh tượng trước mắt khiến ông không bao giờ quên: nhiều đồng đội bị thương, có người đã hy sinh. Nhưng không ai bỏ vị trí. Họ vừa chiến đấu, vừa dìu nhau qua những giờ phút khốc liệt.

Chính trong trận đánh ấy, ông Phong đã cùng đồng đội giữ vững được điểm cao, góp phần ngăn chặn bước tiến của địch. Nhưng chiến thắng phải trả giá bằng máu – điều mà ông luôn khắc ghi trong tim.

Sau nhiều năm chiến đấu, ông từng bị thương và được đưa về tuyến sau điều trị. Nhưng khi vừa bình phục, ông lại xin trở lại đơn vị. Với ông, còn đồng đội ở phía trước là còn trách nhiệm.

Ngày đất nước thống nhất, ông lặng lẽ đứng giữa hàng ngũ, mắt hướng về phương Bắc – nơi có quê hương Đồng Kỳ. Ông nghĩ đến cha mẹ, đến những ngày yên bình mà ông đã rời xa từ lâu.

Khi trở về quê, ông gần như không nhận ra chính mình trong gương – làn da sạm nắng, cơ thể gầy gò, mang theo những vết thương của chiến tranh. Nhưng trong ánh mắt ông, vẫn là sự kiên định của người lính năm xưa.

Cuộc sống thời bình không hề dễ dàng. Ông bắt đầu lại từ con số không, với ruộng đồng và những công việc quen thuộc. Nhưng với ý chí của người lính, ông không ngại khó khăn. Ông tham gia lao động sản xuất, tích cực trong các hoạt động của địa phương, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Nhiều năm trôi qua, ông Hà Văn Phong giờ đây đã là một cựu chiến binh với mái tóc bạc. Những vết thương chiến tranh đôi khi vẫn đau nhức, nhưng không làm phai mờ ký ức về một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết.

Mỗi khi có dịp, ông lại kể cho con cháu nghe về những ngày tháng “hoa lửa”. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, như đưa người nghe trở về quá khứ. Ông kể về những trận đánh, về đồng đội, về những gian khổ đã trải qua.

Ông thường dặn:
“Các con phải sống sao cho xứng đáng với những gì cha anh đã hy sinh. Hòa bình là điều quý giá nhất.”

Câu chuyện của ông Hà Văn Phong không chỉ là ký ức của riêng ông, mà là một phần của lịch sử dân tộc. Những con người bình dị như ông đã góp phần làm nên những điều phi thường. Và từ những câu chuyện ấy, ngọn lửa yêu nước vẫn tiếp tục được thắp sáng, lan tỏa qua từng thế hệ trên mảnh đất Đồng Kỳ thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn