Cựu chiến binh

Câu chuyện “Thời hoa lửa” – Cựu chiến binh Hoàng Văn Lợi

Những buổi chiều lặng gió nơi làng Đồng Kỳ, khi tiếng búa gõ gỗ đã thưa dần, người ta vẫn thường thấy ông Hoàng Văn Lợi ngồi trước hiên nhà, chậm rãi rót chén trà. Mái tóc bạc trắng, đôi mắt sâu nhưng sáng, ông mang trong mình ký ức của một thời mà ông gọi giản dị: “thời hoa lửa”.

Bắc Ninh20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Đồng Kỳ, nơi nổi tiếng với nghề gỗ truyền thống, có một người cựu chiến binh mà bà con ai cũng kính trọng – ông Hoàng Văn Lợi. Ông không nói nhiều về chiến tranh, nhưng mỗi khi câu chuyện được gợi lại, ký ức của một thời “hoa lửa” lại hiện lên rõ ràng, chân thực như mới hôm qua. Ông Lợi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với ruộng đồng, với những buổi chăn trâu và những mùa đói giáp hạt. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt, thanh niên trong làng lần lượt lên đường. Năm ông tròn hai mươi tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, cả làng tiễn đưa. Tiếng trống, tiếng loa vang lên giữa không gian làng quê yên bình. Mẹ ông không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ đứng nhìn. Ông nhớ rõ bàn tay mẹ run run khi dặn:
“Đi mạnh giỏi, giữ mình con nhé.”
Chỉ một câu giản dị, nhưng theo ông suốt cả cuộc đời. Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi huấn luyện gian khổ. Từ một chàng trai quen cày ruộng, ông phải học cách hành quân hàng chục cây số, mang vác nặng, tập bắn, tập chiến đấu trong mọi điều kiện. Có những đêm mưa rừng xối xả, cả đơn vị nằm co ro dưới tấm tăng ướt sũng. Nhưng cũng chính trong gian khó ấy, tình đồng đội bắt đầu nảy nở. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường ác liệt. Ở đó, ông mới thực sự hiểu thế nào là chiến tranh. Bom đạn không ngừng trút xuống, đất rung chuyển, không khí đặc quánh mùi khói và thuốc súng. Những cánh rừng xanh trở nên xơ xác, cháy đen. Ông kể, có những ngày hành quân xuyên rừng, đói đến mức phải hái lá rừng, đào củ dại để ăn. Mỗi người chỉ được chia một nắm gạo nhỏ, phải rang lên để cầm hơi. Thế nhưng không ai than vãn. Ai cũng hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình. Trong một trận đánh lớn, đơn vị của ông bị phục kích. Tiếng súng nổ dồn dập, đất đá tung lên mù mịt. Ông và đồng đội vừa chiến đấu vừa tìm cách giữ đội hình. Người ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng những người còn lại vẫn phải tiếp tục tiến lên. “Lúc đó không còn nghĩ đến sợ hãi nữa,” ông nói, “chỉ biết nếu mình lùi thì đồng đội sẽ gặp nguy hiểm.” Có một người bạn thân của ông, tên là Hùng, quê ở miền Trung. Hai người cùng ăn, cùng ngủ, cùng chia nhau từng ngụm nước. Trước trận đánh, Hùng từng cười nói:
“Sau này hòa bình, tao sẽ mời mày về quê tao ăn cá biển.”
Nhưng lời hẹn ấy không bao giờ thực hiện được. Hùng đã hy sinh trong trận chiến hôm đó. Ông Lợi là người trực tiếp chôn cất bạn mình dưới một gốc cây rừng. “Tôi không quên được ánh mắt của nó,” ông nói, giọng nghẹn lại. Chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống, mà còn để lại những vết thương không dễ lành. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị mảnh đạn găm vào chân. Cơn đau khiến ông gần như không thể di chuyển. Chính đồng đội đã thay nhau cõng ông vượt qua nhiều ngày đường để về tuyến sau. Nhờ vậy, ông giữ được mạng sống. Sau nhiều năm chiến đấu, ngày đất nước thống nhất cũng đến. Khi nghe tin hòa bình, cả đơn vị ôm nhau khóc. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui, nhưng cũng là nước mắt dành cho những người đã không còn. Trở về quê hương, ông Lợi mang theo một cơ thể không còn lành lặn như trước và một tâm hồn đầy ký ức. Làng Đồng Kỳ khi ấy còn nghèo, cuộc sống khó khăn. Ông bắt đầu lại từ đầu – học nghề mộc, làm việc quần quật để nuôi gia đình. Những năm tháng hậu chiến không dễ dàng. Nhưng với ông, điều quý giá nhất là được sống, được nhìn thấy quê hương đổi thay từng ngày. Con đường đất ngày xưa giờ đã được bê tông hóa. Những mái nhà tranh dần thay bằng nhà xây kiên cố. Tiếng cười trẻ con vang lên khắp xóm làng. Ông ít khi kể chuyện chiến tranh, nhưng mỗi lần kể, ông không nói về chiến công, mà nhắc nhiều đến đồng đội. “Nếu không có họ, sẽ không có mình hôm nay,” ông nói. Giờ đây, khi tuổi đã xế chiều, ông thường ngồi trước hiên nhà, nhìn dòng người qua lại. Con cháu lớn lên trong hòa bình, không biết đến tiếng bom đạn. Ông thấy vui, nhưng cũng luôn nhắc nhở:
“Hòa bình không phải tự nhiên mà có. Phải biết trân trọng.” Với ông, “thời hoa lửa” là một phần không thể tách rời của cuộc đời – một thời vừa hào hùng, vừa đau thương. Nó đã rèn luyện ý chí, hun đúc tình người, và để lại những ký ức không bao giờ phai. Ngọn lửa của thời ấy giờ không còn cháy trên chiến trường, nhưng vẫn âm ỉ trong trái tim người lính già – như một lời nhắc nhở về quá khứ, và một niềm tin vào tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn