Câu chuyện thời hoa lửa - Cựu chiến binh Huỳnh Đức Nữa
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Huỳnh Đức Nữa – chàng trai 14 tuổi đã trở thành du kích, sau là chiến sĩ đặc công biệt động quận 3 Đà Nẵng. Ba lần được phong “Dũng sĩ diệt Mỹ”, ông luôn lao vào hiểm nguy để làm rối loạn hậu phương địch. Đêm 10/3/1975, một quả mìn cướp đi đôi chân ông ngay trên chiến trường Phước Lâm. Từ đó, tình yêu son sắt với nữ y tá Cao Thị Hoa trở thành ngọn lửa sáng soi suốt hành trình hy sinh thầm lặng sau chiến tranh.
Sinh năm 1950 tại Điện Ngọc, Quảng Nam, Huỳnh Đức Nữa lớn lên giữa khói lửa. Năm 1964, mới 14 tuổi ông đã tham gia du kích, đến năm 1967 trở thành chiến sĩ đặc công. Những trận đánh táo bạo, những đêm phục kích giữa lòng địch đã rèn luyện nên ý chí thép của người lính. Ông ba lần nhận danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”, nhưng cũng phải trả giá bằng đôi chân trong trận mìn đêm 10/3/1975.
Bị thương nặng, ông viết thư từ bệnh viện miền Bắc, khuyên người yêu Cao Thị Hoa hãy quên mình để tìm hạnh phúc mới. Thế nhưng lời thề sắt đá giữa bão đạn vẫn vang vọng: “Chỉ trừ khi kẻ thù cướp đi tính mạng thì chúng mình mới xa nhau”. Bà Hoa – nữ y tá huyện đội Duy Xuyên – đã đạp xe hàng chục cây số tìm ông, từ chối mọi mai mối, một mực giữ lời hứa. Năm 1976, họ nên duyên trong căn nhà cấp bốn đơn sơ.
Hơn 50 năm qua, bà Hoa trở thành “đôi chân” của chồng. Ông Nữa – thương binh 1/4 – dùng xe lăn chở con đi học, đi chơi để vợ bớt vất vả. Dù con trai nhiễm chất độc da cam, dù cuộc sống khó khăn, ông vẫn mỉm cười: “So với đồng đội đã ngã xuống, tôi may mắn lắm”. Hình ảnh người lính đặc công ngồi xe lăn, bên cạnh người vợ tần tảo, là minh chứng sống động cho tinh thần cách mạng Việt Nam: không chỉ hy sinh trên chiến trường mà còn hy sinh thầm lặng trong đời thường, vì Tổ quốc và vì hạnh phúc gia đình.


