Câu chuyện thời hoa lửa – Cựu chiến binh Lê Ngọc Đằng.
“Đế quốc Mỹ là một gã “khổng lồ” về tiềm lực kinh tế, khí tài quân sự, nham hiểm nhất, hiếu chiến nhất lúc bấy giờ... nhưng cũng chẳng thể nào ngăn nổi bước ta đi...”, là câu nói mở đầu cho dòng ký ức hào hùng về những ngày tháng Tư lịch sử trong tâm trí người cựu chiến binh Lê Ngọc Đằng (phường Ba Đình, TP Thanh Hóa), nguyên Trưởng Ban Tuyên huấn E28, F10, Quân đoàn 3 Tây Nguyên. Khí thế kháng chiến lúc đó sôi động và quyết liệt lắm. Là người Việt Nam, ai nấy đều mong ước được đóng góp sức lực
8 năm chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên, tròn 55 năm tuổi Đảng, ông Đằng chưa bao giờ quên thời khắc định mệnh của những ngày cuối tháng Tư lịch sử. Trong câu chuyện của ông vẫn luôn đầy đủ các sự kiện quan trọng, tên đồng đội vẫn được ông nhớ rõ, từng trận đánh vẫn được ông kể chi tiết và những bức ảnh luôn là nhân chứng quan trọng cho câu chuyện của chính mình. Ông nói: “Sáng ngày 27/4, cán bộ Trung đoàn 28 họp quân chính quán triệt nhiệm vụ giải phóng Sài Gòn. Sáng sớm 28/4, hành quân. Đúng 5 giờ sáng ngày 30/4, lệnh nổ súng phát ra, quân ta từ các hướng tấn công vào đồn địch. Bộ binh bao vây xung quanh, không cho quân địch đường lui nào. Trung đoàn 28 được giao nhiệm vụ đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu. Khoảng 11 giờ cùng ngày, sau khi quân ta chiếm được cổng Bộ Tổng tham mưu, tôi nhanh chóng chỉ đạo 2 chiến sĩ Tân và Lựu giật lá cờ ba que của địch dẫm dưới chân mình và kéo lá cờ quyết chiến quyết thắng của E28 F10 lên cổng chính Bộ Tổng tham mưu. Sau đó cùng đơn vị tiến đánh thẳng vào tòa nhà chính Bộ Tổng tham mưu và cắm cờ lên nóc nhà Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn lúc 11h30’ ngày 30/4/1975... Sau chiến dịch đơn vị được tuyên dương Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, tôi và nhiều chiến sĩ khác được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba”.
Còn tại hậu phương, với tinh thần vừa tích cực sản xuất, vừa sẵn sàng chiến đấu, quân và dân trong toàn tỉnh đã lập nên những chiến công oanh liệt, vang dội khắp nơi. Như Hàm Rồng, Phà Ghép, Đảo Mê, Đò Lèn... với những Trung đội lão dân quân Hoằng Trường, Trung đội dân quân gái Hoa Lộc... anh dũng, kiên cường chiến đấu, bắn rơi hàng chục máy bay Mỹ bằng súng bộ binh, chặn đứng mọi cuộc tấn công phá hoại của giặc Mỹ. Trong đó, phà Ghép (xã Quảng Trung, Quảng Xương) nằm ở vị trí chiến lược quan trọng trong tuyến đường vận tải cho miền Nam, nơi được ví như “tọa độ lửa”, “túi bom” trong kháng chiến chống Mỹ
Theo các nhân chứng lịch sử trong xã kể lại, trong cuộc chiến chống chiến tranh phá hoại lần thứ nhất của Mỹ, tại phà Ghép hầu như không có ngày nào ngớt tiếng bom đạn của máy bay Mỹ. Thông thường ban ngày sẽ có 3 tốp, mỗi tốp có 3 máy bay rút bom liên tục xuống khu vực phà Ghép. Buổi chiều để tránh hỏa lực của ta, chúng lợi dụng ánh nắng mặt trời để thả bom và gây khó khăn cho các xạ thủ pháo binh của ta tấn công. Trong cuốn Lịch sử Đảng bộ xã Quảng Trung có ghi “... Mức độ đánh phá ngày càng ác liệt, có ngày chúng đánh đến 18 - 20 trận. Có tháng cao điểm như tháng 8/1965, tháng 6/1967, tháng 3/1968, máy bay Mỹ đánh phá liên tục không kể ngày đêm. Từ ngày 4/4/1965 đến ngày 3/11/1968 máy bay Mỹ bắn phá 867 trận (có 391 trận đánh ban đêm), trong đó có 321 trận đánh phá trực tiếp vào làng xã Quảng Trung với 11.284 lần chiếc, chúng đã trút xuống 3.296 quả bom các loại, 1.060 quả bom bi, 265 quả thủy lôi, 383 quả tên lửa. Ngoài ra, pháo tầm xa của địch từ Hạm đội 7 ngoài biển bắn 770 lần vào mảnh đất Quảng Trung đã gây ra đau thương tang tóc, nhà cửa tài sản ruộng vườn bị tàn phá. Làng Ngọc Trà không còn mấy nóc nhà nguyên vẹn”.
Hậu phương vững chắc, tiền tuyến anh dũng, hậu phương kiên định, tiền tuyến quyết thắng... tất cả cùng chung ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, dù kẻ thù có mạnh đến đâu, vũ khí có tối tân, hiện đại như thế nào cũng không thể nào xâm lược nổi một dân tộc có sức mạnh đoàn kết. Đó là niềm tự hào về một thời hoa lửa không bao giờ phai nhạt trong tâm trí của của những người đã góp phần làm nên mùa xuân lịch sử như ông Trang, ông Đằng và tất cả những thế hệ mai sau.


