Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa Cựu chiến binh Lưu Văn Quảng

Những ngày tháng Tư nắng nhẹ, ông Lưu Văn Quảng lại ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn về phía cánh đồng quê Đồng Kỳ. Mái tóc đã bạc trắng, đôi bàn tay chai sạn theo năm tháng, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng lên mỗi khi nhắc về một thời hoa lửa – thời tuổi trẻ ông đã sống, đã chiến đấu, và đã đi qua bằng cả trái tim. Ông Quảng nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi. Khi ấy, quê hương còn nghèo, chiến tranh thì khốc liệt. Cầm trên tay lá đơn tình nguyện, ông chỉ nghĩ đơn giản: “Đất nước cần, mình phải đi.” M

Bắc Ninh08/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Tư nắng nhẹ, ông Lưu Văn Quảng lại ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn về phía cánh đồng quê Đồng Kỳ. Mái tóc đã bạc trắng, đôi bàn tay chai sạn theo năm tháng, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng lên mỗi khi nhắc về một thời hoa lửa – thời tuổi trẻ ông đã sống, đã chiến đấu, và đã đi qua bằng cả trái tim. Ông Quảng nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi. Khi ấy, quê hương còn nghèo, chiến tranh thì khốc liệt. Cầm trên tay lá đơn tình nguyện, ông chỉ nghĩ đơn giản: “Đất nước cần, mình phải đi.” Mẹ ông tiễn con trong nước mắt, còn cha ông chỉ lặng lẽ gật đầu, cái gật đầu của niềm tin và cũng là của hy sinh. Những năm tháng trong quân ngũ, ông cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng Trường Sơn bạt ngàn. Bom đạn trút xuống như mưa, đất trời rung chuyển, nhưng giữa lằn ranh sinh tử, tình đồng đội lại sáng lên hơn bao giờ hết. Ông kể, có lần đơn vị bị phục kích, nhiều người bị thương. Chính trong khoảnh khắc ấy, ông và một người bạn thân đã thay nhau cõng đồng đội vượt qua làn đạn. Người bạn ấy sau đó không trở về. Mỗi lần nhắc lại, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm như vẫn còn ở nơi chiến trường năm ấy. “Chiến tranh ác liệt lắm, nhưng cũng dạy con người ta biết sống vì nhau,” ông nói, giọng trầm nhưng chắc. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với một vết thương còn hằn trên cơ thể và nhiều ký ức không thể nào quên. Cuộc sống đời thường không dễ dàng, nhưng người lính năm xưa vẫn giữ nguyên bản lĩnh. Ông tham gia công tác địa phương, giúp đỡ bà con, tích cực xây dựng đời sống mới. Với ông, hòa bình không chỉ là hết chiến tranh, mà là làm sao để quê hương ngày càng tốt đẹp hơn. Ngôi nhà nhỏ của ông giờ đây luôn đầy ắp tiếng cười con cháu. Trên bức tường phòng khách, những tấm huân chương được treo trang trọng – không phải để khoe, mà để nhắc nhở về một thời không thể quên. Lũ trẻ trong làng thường đến nghe ông kể chuyện, mắt tròn xoe trước những câu chuyện tưởng chừng như chỉ có trong phim. Ông Quảng luôn dặn dò: “Các cháu không phải cầm súng như ông ngày xưa, nhưng phải biết giữ gìn đất nước bằng cách học hành, sống tử tế.” Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng trong trái tim người cựu chiến binh ấy, nó vẫn cháy âm ỉ như một ngọn lửa thiêng. Đó không chỉ là ký ức, mà là niềm tự hào, là phần đời đẹp nhất mà ông đã dành trọn cho Tổ quốc. Và mỗi buổi chiều, khi nắng vàng trải dài trên cánh đồng Đồng Kỳ, bóng dáng ông lại hiện lên lặng lẽ – như một chứng nhân của lịch sử, như một câu chuyện sống về lòng dũng cảm, về tình người, và về một thời không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa Cựu chiến binh Lưu Văn Quảng | Câu chuyện thời hoa lửa