Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Tuyên

Một buổi sớm mùa xuân, khi sương còn giăng nhẹ trên những con ngõ nhỏ của làng Đồng Kỳ, ông Nguyễn Ngọc Tuyên đã thức dậy từ rất sớm. Ông chậm rãi mở cánh cửa gỗ, hít một hơi dài không khí trong lành. Ở tuổi ngoài bảy mươi, bước chân đã chậm, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn – như mới hôm qua. Ông Tuyên sinh ra và lớn lên giữa vùng quê giàu truyền thống của Bắc Ninh. Tuổi thơ ông gắn với tiếng đục đẽo gỗ, với những ngày theo cha ra đồng, và những buổi tối ngồi nghe người lớn kể chuyện kháng c

Bắc Ninh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sớm mùa xuân, khi sương còn giăng nhẹ trên những con ngõ nhỏ của làng Đồng Kỳ, ông Nguyễn Ngọc Tuyên đã thức dậy từ rất sớm. Ông chậm rãi mở cánh cửa gỗ, hít một hơi dài không khí trong lành. Ở tuổi ngoài bảy mươi, bước chân đã chậm, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn – như mới hôm qua. Ông Tuyên sinh ra và lớn lên giữa vùng quê giàu truyền thống của Bắc Ninh. Tuổi thơ ông gắn với tiếng đục đẽo gỗ, với những ngày theo cha ra đồng, và những buổi tối ngồi nghe người lớn kể chuyện kháng chiến. Chính những câu chuyện ấy đã gieo vào lòng ông một khát vọng: khi Tổ quốc cần, ông sẽ lên đường. Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời Đồng Kỳ, trời mưa lất phất. Con đường làng lầy lội, nhưng bước chân người thanh niên lại rất vững vàng. Ông chỉ kịp dặn mẹ một câu: “Con đi rồi sẽ về.” Câu nói giản dị ấy, sau này ông mới hiểu, không phải ai cũng giữ được lời hứa. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – nơi được coi là “túi bom” của cả nước trong những năm tháng ác liệt nhất. Ở đó, ngày không có tiếng bom mới là điều lạ. Những ngày đầu ra trận, ông không khỏi bỡ ngỡ. Tiếng pháo nổ làm đất rung chuyển, khói lửa che kín bầu trời. Nhưng rồi, ông quen dần. Người lính trẻ học cách phân biệt tiếng bom rơi gần hay xa, học cách đào hầm thật nhanh, và học cả cách đối diện với nỗi sợ. Ông nhớ mãi trận chiến mùa hè đỏ lửa năm 1972. Đơn vị ông được lệnh giữ một chốt quan trọng. Địch liên tục tấn công bằng pháo và bộ binh, quyết chiếm lại vị trí. Suốt nhiều ngày liền, họ gần như không ngủ. Đất đá sụt lở, chiến hào bị phá hủy rồi lại được đào lên trong đêm. Trong một đợt tấn công, một quả pháo rơi sát vị trí của ông. Sức ép khiến ông choáng váng, tai ù đặc, đất phủ kín người. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông làm là tìm đồng đội. Xung quanh, khói vẫn bốc lên, tiếng súng vẫn nổ. Ông thấy người bạn cùng tiểu đội – anh Minh – bị thương nặng, nằm bất động. Không chút do dự, ông bò qua làn đạn, kéo anh Minh vào hố cá nhân. Máu thấm ướt cả tay áo, nhưng ông vẫn cố băng bó tạm thời, rồi gọi cứu thương. Trong khoảnh khắc ấy, ông không nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ: “Phải giữ lấy đồng đội.” Trận đánh kéo dài nhiều ngày. Khi kết thúc, chốt vẫn được giữ vững, nhưng đơn vị ông đã mất đi nhiều người. Những cái tên thân quen giờ chỉ còn lại trong ký ức. Ông Tuyên lặng lẽ ghi nhớ từng gương mặt, từng giọng nói – như một cách để họ không bao giờ biến mất. Sau trận đó, ông được đơn vị khen thưởng vì tinh thần dũng cảm. Nhưng ông chỉ nói: “Ai ở đó cũng sẽ làm như vậy thôi.” Năm 1973, trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị mảnh đạn găm vào vai. Vết thương không quá nặng, nhưng đủ để ông phải điều trị một thời gian. Nằm trong trạm quân y, nghe tiếng pháo vọng về từ xa, ông lại nóng lòng muốn trở lại đơn vị. Khi vừa hồi phục, ông lập tức xin quay lại chiến đấu. Ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông đang cùng đơn vị tiến vào phía Nam. Khoảnh khắc nghe tin chiến thắng, ông đứng lặng đi. Bao nhiêu năm gian khổ, bao nhiêu mất mát, cuối cùng cũng đổi lại được hòa bình. Trở về Đồng Kỳ, ông Tuyên mang theo một cơ thể đầy vết tích chiến tranh và một trái tim đã trưởng thành hơn rất nhiều. Ông bắt đầu lại cuộc sống với nghề mộc truyền thống, dựng vợ gả chồng, nuôi dạy con cái nên người. Những năm tháng đầu sau chiến tranh còn nhiều khó khăn, nhưng ông chưa bao giờ nản lòng. Ông nói: “Bom đạn còn vượt qua được, thì khó khăn đời thường có là gì.” Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, ông Tuyên vẫn giữ nếp sống giản dị. Mỗi sáng, ông dậy sớm, quét sân, chăm cây. Thỉnh thoảng, ông ngồi kể chuyện cho con cháu nghe về một thời đã qua – không phải để nhắc lại đau thương, mà để họ hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Chiều buông xuống làng Đồng Kỳ, ánh nắng vàng trải dài trên những con đường quen thuộc. Ông Tuyên ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn về phía xa. Trong tâm trí ông, những năm tháng hoa lửa lại hiện về – dữ dội nhưng cũng rất đỗi thiêng liêng. Và ở nơi sâu thẳm ấy, người lính năm xưa vẫn còn đó – trẻ trung, kiên cường, và luôn hướng về Tổ quốc bằng một tình yêu không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn