Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa Cựu chiến binh Trần Đình Chướng

Trời cuối thu, gió hanh hao thổi qua những hàng tre làng Đồng Kỳ. Ông Trần Đình Chướng, mái tóc bạc như sương, ngồi lặng bên hiên nhà, đôi mắt xa xăm như đang dõi về một miền ký ức đã nhuốm màu khói lửa. Ngày ấy, ông mới ngoài đôi mươi, rời quê hương Bắc Ninh lên đường nhập ngũ. Đồng Kỳ khi đó còn nghèo, nhưng giàu nghĩa tình. Buổi tiễn chân, mẹ ông không khóc, chỉ dúi vào tay con trai một nắm cơm nắm và dặn: “Đi mạnh giỏi, giữ lấy quê hương.” Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến tran

Bắc Ninh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời cuối thu, gió hanh hao thổi qua những hàng tre làng Đồng Kỳ. Ông Trần Đình Chướng, mái tóc bạc như sương, ngồi lặng bên hiên nhà, đôi mắt xa xăm như đang dõi về một miền ký ức đã nhuốm màu khói lửa.

Ngày ấy, ông mới ngoài đôi mươi, rời quê hương Bắc Ninh lên đường nhập ngũ. Đồng Kỳ khi đó còn nghèo, nhưng giàu nghĩa tình. Buổi tiễn chân, mẹ ông không khóc, chỉ dúi vào tay con trai một nắm cơm nắm và dặn: “Đi mạnh giỏi, giữ lấy quê hương.” Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Ông Chướng vào chiến trường miền Trung – nơi bom đạn dội xuống ngày đêm. Những cánh rừng già cháy sém, đất đỏ quạch vì máu và lửa. Ông và đồng đội sống trong những căn hầm dã chiến, ăn cơm vắt, uống nước suối, có khi cả tuần không tắm. Nhưng trong gian khổ ấy, tình đồng chí lại sáng lên như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Ông nhớ nhất là trận đánh năm ấy, khi đơn vị ông nhận nhiệm vụ giữ một điểm cao chiến lược. Địch đông, vũ khí hiện đại, còn họ chỉ có súng bộ binh và lòng quyết tâm. Đêm trước trận đánh, ông cùng người bạn thân là Lợi ngồi tựa lưng vào nhau. Lợi cười: “Nếu mai tao không về, mày nhớ về thăm mẹ tao nhé.” Ông gật đầu, không nói được gì.

Sáng hôm sau, trận đánh nổ ra. Bom nổ rung trời, đất đá văng như mưa. Ông lao lên cùng đồng đội, tiếng hô xung phong át cả tiếng đạn. Khi khói tan, điểm cao vẫn còn đó – nhưng Lợi thì không. Ông tìm thấy bạn mình nằm lặng giữa chiến hào, tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Ngày hôm ấy, ông hiểu thế nào là mất mát.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về Đồng Kỳ. Làng quê đã khác xưa, nhưng những ký ức thì vẫn nguyên vẹn. Ông lập gia đình, làm nghề mộc, sống giản dị như bao người dân quê khác. Những vết thương chiến tranh đôi khi vẫn nhức nhối khi trở trời, nhưng ông ít khi than vãn.

Mỗi lần có người hỏi về quá khứ, ông chỉ cười hiền: “Ngày đó, ai cũng vậy thôi. Có gì đâu mà kể.” Nhưng rồi, trong những buổi chiều như hôm nay, khi ánh nắng nhạt dần trên mái ngói, ông lại lặng lẽ nhớ về những người đã không trở về.

Ngọn gió thu thổi qua, làm rung những tán tre trước ngõ. Ông Chướng khẽ nhắm mắt, như thấy lại tuổi trẻ của mình – một thời hoa lửa, gian khổ nhưng rực rỡ, nơi lòng yêu nước và tình đồng đội đã trở thành bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn