Câu chuyện thời hoa lửa cựu thanh niên xung phong
Những năm tháng “hoa lửa” của chiến tranh đã đi qua, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ sôi nổi và đầy hy sinh vẫn còn sống mãi trong lòng người dân làng Đồng Kỳ, thuộc Bắc Ninh. Trong những con người bình dị ấy, có cựu thanh niên xung phong Trần Thị Sự — một người phụ nữ nhỏ bé nhưng mang trong mình ý chí kiên cường.
Những năm tháng “hoa lửa” của chiến tranh đã đi qua, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ sôi nổi và đầy hy sinh vẫn còn sống mãi trong lòng người dân làng Đồng Kỳ, thuộc Bắc Ninh. Trong những con người bình dị ấy, có cựu thanh niên xung phong Trần Thị Sự — một người phụ nữ nhỏ bé nhưng mang trong mình ý chí kiên cường. Bà Sự sinh ra trong một gia đình lao động nghèo. Tuổi thơ của bà gắn với ruộng đồng, với những ngày theo mẹ ra chợ, cuộc sống tuy vất vả nhưng vẫn bình yên. Thế rồi chiến tranh lan đến, phá vỡ tất cả. Khi phong trào thanh niên xung phong được phát động, bà đã tình nguyện tham gia, rời quê hương khi còn rất trẻ. Nhiệm vụ của bà và đồng đội là làm đường, tải đạn, dẫn xe và đảm bảo giao thông trên các tuyến vận tải. Đó là những công việc không tiếng súng nhưng luôn cận kề cái chết. Những con đường họ đi qua thường xuyên bị máy bay đánh phá. Ban ngày, bom cày xới mặt đất; ban đêm, họ lại ra sửa đường, san lấp hố bom để kịp cho xe qua. Có những đêm, bà Sự cùng đồng đội làm việc trong ánh đèn dầu le lói, vừa làm vừa lắng nghe tiếng động cơ máy bay từ xa. Chỉ cần một tiếng còi báo động vang lên, tất cả phải lập tức tìm chỗ trú. Nhưng khi bom vừa dứt, họ lại quay ra đường, tiếp tục công việc dang dở như chưa từng có nguy hiểm nào xảy ra. Một lần, trong khi đang dẫn đường cho đoàn xe qua đoạn đường vừa bị đánh phá, bất ngờ máy bay quay lại. Cả đoàn phải dừng lại. Bà Sự, dù rất sợ, vẫn cố giữ bình tĩnh, cùng đồng đội nhanh chóng hướng dẫn xe vào vị trí an toàn. Sau trận bom, chính bà là người đầu tiên bước ra kiểm tra đường, đảm bảo không còn hố sâu hay vật cản trước khi ra hiệu cho đoàn xe tiếp tục. Sự nhanh trí và dũng cảm ấy đã giúp cả đoàn vượt qua an toàn. Cuộc sống của thanh niên xung phong vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn đạm bạc, giấc ngủ chập chờn, nhiều khi phải nằm ngay bên đường, giữa rừng núi. Nhưng trong gian khó, tình đồng đội lại trở nên gắn bó hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng miếng ăn, động viên nhau mỗi khi có người mệt mỏi hay ốm đau. Sau ngày hòa bình, bà Trần Thị Sự trở về Đồng Kỳ. Rời những cung đường khói lửa, bà trở lại với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động và xây dựng gia đình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng bà luôn giữ tinh thần lạc quan, không ngại gian khổ. Bà ít khi kể về những gì mình đã trải qua. Nhưng mỗi khi có dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, bà lại nhẹ nhàng nhắc về một thời đã qua — không phải để kể công, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình và sự hy sinh của biết bao người. Ngày nay, trong ánh chiều yên bình của Đồng Kỳ, hình ảnh bà Trần Thị Sự vẫn là biểu tượng của một thế hệ thanh niên xung phong: giản dị, bền bỉ và giàu lòng cống hiến. Câu chuyện của bà như một ngọn lửa nhỏ, âm thầm nhưng bền bỉ, tiếp tục soi sáng cho các thế hệ sau hiểu và trân trọng hơn những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc.



