CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG MẠC THỊ MÁC – HẬU PHƯƠNG GIỮA TUYẾN LỬA
Có những người đã đi qua chiến tranh không bằng tiếng súng trong tay, mà bằng đôi vai gánh nặng, đôi bàn tay chai sạn và một trái tim bền bỉ. Giữa những năm tháng đất nước căng mình nơi tuyến lửa biên cương, họ lặng lẽ đứng phía sau chiến hào, giữ cho mạch sống của tiền tuyến không bao giờ đứt đoạn. Cựu Thanh niên xung phong Mạc Thị Mác là một người như thế – một người phụ nữ bình dị đã gửi trọn tuổi xuân của mình cho những con đường gùi gạo, những bếp lửa dã chiến và những tháng ngày gian khổ n
Bà Mạc Thị Mác sinh ngày 28 tháng 02 năm 1947, tại thôn Hà Tràng, xã Thăng Long (cũ), nay là thôn Hà Tràng, xã Nam An Phụ, thành phố Hải Phòng. Lớn lên trong một làng quê thuần nông, tuổi thơ của bà gắn với ruộng đồng, bờ tre, với những tháng ngày thiếu thốn nhưng đậm nghĩa tình. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc người con gái Hà Tràng rời quê hương, khoác ba lô lên đường.
Bà gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ tại chiến trường biên giới Lạng Sơn, thuộc đơn vị N57 – 575 – T24. Đó là những năm tháng gian khổ, khi biên cương Tổ quốc luôn trong tình trạng căng thẳng, thiếu thốn đủ bề, thời tiết khắc nghiệt, địch pháo kích, rình rập ngày đêm.
Trong đơn vị, bà đảm nhiệm nhiều công việc hậu cần, quân nhu – những nhiệm vụ thầm lặng nhưng có ý nghĩa sống còn. Từng bao gạo, từng suất ăn, từng manh áo ấm bà chuẩn bị là từng phần sức lực tiếp sức cho bộ đội nơi tuyến đầu. Những chuyến gùi lương thực vượt núi, băng rừng, những đêm nấu cơm trong hầm tránh pháo, khói bếp hòa lẫn khói súng – tất cả đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người nữ Thanh niên xung phong ấy.
Nơi rừng núi biên giới Lạng Sơn, cái rét cắt da cắt thịt, những cơn mưa rừng kéo dài, bệnh tật và sốt rét luôn rình rập. Nhưng vượt lên tất cả là ý chí và tinh thần trách nhiệm. Với bà Mạc Thị Mác, mỗi bữa cơm kịp đến tay bộ đội là một niềm vui, mỗi chuyến hàng an toàn đến nơi là một chiến công. Không cần danh hiệu, không mong ghi công, bà và đồng đội chỉ có chung một suy nghĩ giản dị: còn lo được hậu cần thì tiền tuyến còn vững vàng chiến đấu.
Chiến tranh qua đi, đất nước thống nhất, bà trở về quê hương Hà Tràng trong lặng lẽ. Trở lại với cuộc sống đời thường, bà tiếp tục lao động, vun vén gia đình, góp phần xây dựng quê hương trong thời bình. Những năm tháng Thanh niên xung phong dần lùi xa, nhưng tinh thần kỷ luật, sự chịu thương chịu khó và lòng yêu nước vẫn theo bà suốt cả cuộc đời.
Hôm nay, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhắc lại quãng đời hoa lửa, cựu Thanh niên xung phong Mạc Thị Mác không kể bằng giọng tự hào, mà bằng sự bình thản của người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Câu chuyện của bà không có những chiến công hiển hách, nhưng lại là bản hùng ca lặng thầm của hậu phương giữa tuyến lửa – nơi mỗi người phụ nữ TNXP đều góp một phần máu, mồ hôi và tuổi xuân để làm nên hòa bình hôm nay.
Giữa thời hoa lửa, bà đã lặng lẽ hiến dâng tuổi trẻ cho biên cương Tổ quốc.
Trong thời bình, câu chuyện của bà trở thành lời nhắc nhở sâu sắc cho các thế hệ mai sau: hòa bình được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng – và những con người bình dị như bà Mạc Thị Mác chính là một phần không thể quên của lịch sử dân tộc.



