Câu chuyện thời hoa lửa cựu thanh niên xung phong Ngô Thị Bắc
Những năm tháng “hoa lửa” của chiến tranh đã đi qua, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ sống giữa bom đạn vẫn còn nguyên vẹn trong lòng người dân làng Đồng Kỳ, thuộc Bắc Ninh. Trong dòng ký ức ấy, cựu thanh niên xung phong Ngô Thị Bắc là một trong những người được nhắc đến với sự trân trọng và xúc động.
Bà Ngô Thị Bắc sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của bà gắn liền với ruộng đồng và những ngày tháng yên bình nơi làng quê. Nhưng chiến tranh đã sớm phủ bóng lên cuộc sống. Khi phong trào thanh niên xung phong lan rộng, bà đã không ngần ngại tình nguyện tham gia, rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ. Bà được phân công làm nhiệm vụ trên các tuyến đường vận tải — nơi được coi là “mạch máu” của chiến trường. Công việc của bà và đồng đội là san lấp hố bom, sửa đường, tải đạn và dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm. Đó là công việc đầy gian khổ, luôn phải đối mặt với hiểm nguy từ bom đạn. Có những đêm, bà Bắc cùng đồng đội làm việc không ngừng nghỉ dưới ánh trăng mờ. Tay cuốc, tay xẻng hoạt động liên tục, mồ hôi hòa với bụi đất. Khi còi báo động vang lên, tất cả phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Nhưng ngay khi tiếng bom vừa dứt, họ lại quay ra đường, tiếp tục công việc, bởi phía sau là những đoàn xe đang chờ thông đường. Một lần, trong khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom, máy bay bất ngờ quay lại ném bom. Đất đá tung lên, khói lửa bao trùm. Một đồng đội của bà bị vùi lấp dưới lớp đất đá. Không chần chừ, bà Bắc lao đến, cùng mọi người đào bới tìm kiếm. Đôi tay trầy xước, rớm máu, nhưng bà vẫn không dừng lại cho đến khi kéo được đồng đội ra ngoài an toàn. Cuộc sống của thanh niên xung phong vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn chỉ là cơm độn, rau rừng; nước uống phải chia nhau từng ngụm. Những cơn sốt, những vết thương nhỏ cũng trở thành thử thách lớn. Nhưng chính tình đồng đội đã giúp họ vượt qua tất cả. Họ coi nhau như người thân, cùng nhau chia sẻ từng khó khăn, từng niềm vui nhỏ bé. Sau ngày đất nước thống nhất, bà Ngô Thị Bắc trở về Đồng Kỳ. Rời những cung đường khói lửa, bà trở lại với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động của địa phương. Bà sống giản dị, ít khi nhắc về những gì mình đã trải qua. Nhưng mỗi khi có dịp, bà vẫn kể lại những câu chuyện năm xưa với giọng trầm ấm. Với bà, những năm tháng thanh niên xung phong tuy gian khổ nhưng là quãng đời đáng nhớ nhất — khi tuổi trẻ được sống hết mình vì Tổ quốc. Ngày nay, giữa cuộc sống yên bình của Đồng Kỳ, câu chuyện về bà Ngô Thị Bắc vẫn được truyền lại như một minh chứng cho tinh thần của thế hệ thanh niên xung phong: kiên cường, bền bỉ và giàu lòng cống hiến. Bà chính là một “bông hoa lửa” đã âm thầm tỏa sáng trong những năm tháng gian khó của dân tộc.



