CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN VĂN TÙNG – NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Thôn Bến Thôn, xã Thăng Long ngày ấy còn nghèo, con đường làng nhỏ hẹp in dấu chân trần của những người dân lam lũ. Từ mảnh đất ấy, ngày 25 tháng 10 năm 1948, một cậu bé ra đời, lớn lên cùng tiếng sóng sông quê và những câu chuyện về chiến tranh, mất mát. Cậu bé ấy mang tên Nguyễn Văn Tùng – người sau này trở thành một Thanh niên xung phong trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Khi đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh ác liệt, tiếng gọi non sông vang lên khắp làng quê. Rời quê hương Bến Thôn, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Tùng khoác ba lô lên đường, gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, tiến thẳng vào chiến trường B, từ vĩ tuyến 17 trở vào – nơi bom đạn dội xuống từng ngày, từng giờ.
Trong 81 ngày đêm ác liệt ở Thành cổ Quảng Trị, ông cùng đồng đội bám trụ giữa mưa bom, bão đạn, mở đường, tải đạn, tải thương, bảo đảm mạch máu giao thông không bao giờ đứt đoạn. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, những người Thanh niên xung phong như ông Tùng đã lấy ý chí, lòng quả cảm và tinh thần không lùi bước để đối mặt với kẻ thù. Mỗi con đường được thông, mỗi chuyến hàng đến tiền tuyến đều thấm mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của một thế hệ.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Nguyễn Văn Tùng trở về quê hương không mang theo huân chương rực rỡ, chỉ mang theo ký ức chiến trường và tinh thần của người lính không bao giờ chịu khuất phục. Trở lại đời thường, ông tiếp tục lặng lẽ cống hiến, tham gia công tác xã hội tại địa phương, góp sức xây dựng quê hương sau chiến tranh.
Suốt 20 năm, ông giữ cương vị Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong xã Thăng Long (cũ). Ở vị trí ấy, ông là người kết nối nghĩa tình đồng đội, chăm lo đời sống hội viên, giữ gìn và lan tỏa truyền thống anh dũng của lực lượng Thanh niên xung phong. Với ông, chăm lo cho đồng đội cũng chính là tiếp nối trách nhiệm của những năm tháng hoa lửa.
Nay, khi tuổi đã gần 80, đáng lẽ ông có thể nghỉ ngơi, an hưởng tuổi già. Nhưng ngọn lửa cống hiến trong ông vẫn chưa bao giờ tắt. Ông vẫn tiếp tục làm cố vấn, tham mưu cho Hội Cựu Thanh niên xung phong xã Nam An Phụ, góp ý từng việc nhỏ, động viên từng hội viên, truyền lại kinh nghiệm và tinh thần trách nhiệm cho lớp sau.
Cuộc đời Cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Văn Tùng không gắn với những chiến công lẫy lừng, nhưng lại là bản anh hùng ca thầm lặng của một thế hệ đã dâng hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc, rồi tiếp tục dâng hiến cả đời mình cho quê hương. Từ 81 ngày đêm Quảng Trị đến những năm tháng xây dựng làng quê yên bình hôm nay, ông vẫn là ngọn lửa bền bỉ, sưởi ấm nghĩa tình đồng đội và thắp sáng truyền thống cách mạng cho các thế hệ mai sau.
Giữa thời hoa lửa, ông đã sống trọn tuổi xuân cho đất nước.
Trong thời bình, ông lại lặng lẽ sống trọn nghĩa tình với con người.



